Monday, March 14, 2016

CHUNG ĐỤNG



Đi làm anh phải làm hai nơi cho hai jobs( việc), về nhà anh cũng phải ăn ở hai bếp.
Đầu tiên, trước khi lên lầu với vợ  anh phải ghé vào ăn thức ăn của ba mẹ đã dọn sẵn trên bàn và sau đó anh phải lên lầu để ăn thêm thức ăn vợ nấu.
Ba mẹ anh suốt ngày ở nhà chỉ đau đáu chờ anh về để nhìn anh ăn và ông bà không thể không ráng thuyết phục anh ăn thêm một chút này, thử thêm một chút kia. Có khi anh đang húp canh của ông bà già thì vợ anh  từ cầu thang thò đầu xuống nhắc:
-       -     Em có nấu canh nữa đó.
Vậy là anh biết tối nay anh sẽ khó ngủ vì cái bụng óc ách và anh cũng biết vì sao mình lên kí đều đều. Biết thế nhưng  anh chẳng biết cựa quậy như thế nào trong cái vòng kim cô yêu thương của cha mẹ và vợ.


Ba mẹ anh nói tiếng Tàu, vợ chồng anh trao đổi nhau bằng tiếng Anh. Cha mẹ anh và vợ anh không thể nói chuyện với nhau.
Có lẽ vợ anh đã rất ngán ngại phải ở chung với cha mẹ chồng khác ngôn ngữ, khác văn hoá nên cô đã hoãn cưới ba lần trong ba năm dù họ đều đến tuổi phải lập gia đình sau tám năm yêu nhau trên giảng đường đại học.
Vợ anh giờ phải đối đầu với những e ngại trước đây của mình. Cô muốn bếp núc ngăn nắp, sạch sẽ tinh tươm. Cô muốn cái thớt xắt thịt thì không được dùng để cắt trái cây. Cô không dùng thức ăn có nhiều dầu mỡ, tiêu, hành, đường ,tỏi, ớt. Cô thích đồ ăn được chế biến đơn gỉan và lành mạnh. Cha mẹ chồng cô thì lại nấu nhiều mỡ, nhiều gia vị. Họ khó mà ăn chung một bếp và ở chung một nhà
Lúc đầu nếu không có chồng ở nhà thì cô cứ lang thang đâu đó. Cái nhà đầu tiên mà cô có được sau bao năm vật vả ở thuê  đã  không thành cái tổ ấm, mà vẫn cứ như cái nhà trọ. Cô thậm chí không muốn có con dưới mái nhà chung này.

Khá sùng đạo, cô cũng không muốn anh phải bỏ cha bỏ mẹ vì mình. Hấp thu nền văn hoá phương Tây, cô thấy bất công khi cô bỏ mẹ già để qua chung đụng, chịu đựng cha mẹ chồng và phải hi sinh cái tôi của mình. Cô không thấy vui... có gì đó như bế tắc trong cuộc sống này

Anh lại nhớ tới gia đình của thằng Văn, bạn anh cũng có chung cảnh ngộ là con một như anh nhưng giờ thì họ đã thoát ra. Lúc hai chồng có việc làm ổn định và  muốn có con, vợ chồng nó tính tới tính lui, thấy thu nhập của mình cũng cao, nếu bảo lãnh cha mẹ qua làm người phụ thuộc thì cũng đỡ được thuế má. Đi làm về có người nấu cơm sẵn cho ăn, nhà cửa có người dọn dẹp sạch sẽ miễn phí. con cái có người tin tưởng chăm lo khỏi tốn tiền . Vậy là ở chung được mấy năm vui vẻ.
Rồi sau hai đứa con gái nó lớn và đến trường cả thì vai trò của ông bà nội mờ nhạt đi. Vợ nó giờ có nhiều thời gian hơn để dòm ngó chuyện nhà cửa bếp núc thì có chuyện. Cô tham gia sắp xếp lại đồ dùng trong bếp theo ý mình. Cô mạnh tay vứt bỏ những thứ mà bà bếp già dùng đến hằng ngày vì nó khong vừa ý cô.Người già thích nồi nhôm tiện lợi nhẹ nhàng thì người trẻ thích nồi thép sang trọng chắc chắn. Người già thích đồ đạc trong tầm tay để tránh leo trèo nguy hiểm còn người trẻ lại thích mọi thứ sắp xếp gọn gàng trong các ngăn tủ cao cao. Người già quen nấu ăn kiểu Việt có nhiều gia vị, thậm chí có mùi hơi nặng thì người trẻ lại hướng tới thực phẩm được chế biến nhanh mà vẫn đầy đủ dinh dưỡng. Chỉ nói tới gạo trắng hay gạo nâu trong những bữa ăn hằng ngày cũng là vấn đề mà bên này hài lòng thì bên kia thấy khó nuốt .
May sao ba mẹ vợ nó xin được nhà và hai ông bà già hí hửng ra riêng. Khi ôm nhau giã từ bà nói với con dâu:
-        - Vai trò của ba má giờ đã không cần thiết nữa, nếu tiếp tục sống chung là mình phải chịu đựng nhau con à. Má hiểu được cái khát vọng được  thấy mình làm chủ cái nhà của mình theo ý mình là chính đáng. Ông bà mình nói: “ Ở xa mỏi chân, ở gần mỏi miệng là đúng”. Ba má đi rồi ba má lại về thăm con cháu thì quan hệ đó sẽ vui vẻ thoải mái hơn nhiều. Các con và các cháu có nhớ ông nhớ bà thì xuống thăm, lúc đó nhà mình sẽ vui như ngày hôi. Dù ước nguyện của người già nào cũng muốn sống với con cháu nhưng mình nên biết khi nào thì buông. Má thuộc thế hệ trước, cả đời muốn có cuộc sống riêng, tách khỏi cha mẹ chồng . Thế nên bây giờ má muốn con trai con dâu của má cũng sớm có ngày đó
Chuyện nhà thằng Văn đã được giải quyết nhưng chuyện của anh thì chưa. Anh là con một của một gia đình người Hoa truyền thống. Muốn giữ chữ hiếu thì anh sẽ không vẹn được chữ tình. Lòng anh nghiêng về cô vợ mà anh đã quyết lòng gắn bó từ cái nhìn đầu tiên nhưng anh cũng không nỡ lên tiếng bảo ba mẹ ra ở riêng..Có khi anh  thầm ước ba má anh cũng xử như ba má vợ của thằng Văn...
Ngày 15/3/2016

Wednesday, February 3, 2016

CHỌN VỢ


CHỌN VỢ!
Chỉ một ngày sau sinh nhật ba mươi ba tuổi, ba mẹ gọi Thanh vào nhắc nhở:
-       Ngày nào con chưa có đôi là ngày đó ba mẹ còn thấy lòng chưa an.
Ba mẹ muốn và Thanh cũng muốn!  Hôm qua nhìn hai đứa con trai kháu khỉnh của ông anh cả, rồi nghe tụi nó líu lo làm Thanh cảm thấy thèm con lạ.
Nhưng muốn có con thì phải lấy vợ.  Một doanh nhân thành đạt, chuẩn men như anh, chuyện lấy vợ không khó, nhưng lấy ai trong những cô trong tầm ngắm của anh bây giờ? Đã qua cái tuổi yêu dại khờ, khi lấy vợ anh có những đong đo.
Người đầu tiên anh nghĩ đến là Hạnh. Hạnh đẹp như người mẫu. Học giỏi như thần đồng. Mới hai mươi ba tuổi mà tay Hạnh đã sắp với tới bằng tiến sĩ với những học bỗng danh dự từ năm lớp 10. Với Hạnh, anh có thể trò chuyện thâu đêm không chán nhưng với cô anh không thấy mình là một anh đàn ông thực sự. Mẹ thèm thuồng một dứa con dâu vừa đẹp vừa tài ba như vậy. Ba lại thì thầm vào tai anh:
-       Con Hạnh nó giống mẹ con. Nó có cái máu điên, có con ma lãng tử trong người xui nó đi hoang. Lấy nó con sẽ không có một gia đình thật sự đâu.
Nghe ba nói Thanh mới chợt hay là bấy lâu nay ba cũng có nỗi niềm riêng. Vậy mà ai cũng tưởng ba rất hạnh phúc khi đã lấy được mẹ, hoa khôi của làng quê xưa. Một người tài hoa có thể vừa đàn vừa hát. Ngưới đã từ chối tất cả thanh niên đang thời để lấy một thằng sĩ quan học tập cải tạo không có tương lai.
Rồi anh lại nghĩ đến Ngân. Ngân không đẹp không xấu. Không vô duyên cũng chẳng hớm hỉnh. Cái gì của cô cũng bình thường, bình dị đến lạ. Cô chỉ được cái là làm cho người chung quanh thấy an lòng khi giao tiếp. Thế thôi! Ba thích Ngân lắm. Ba nói:
- Hạnh phúc là bình thường thôi con ạ!

Người làm cho anh ray rứt nhất là Long. Long xấu lạ! Người thì khẳng khiu, miệng thì hô, da thì nhám. Ấy vậy mà cô chả mặc cảm chút nào về nhan sắc của mình . Cô luôn nói nói cười cười. Được cái là cô rất có duyên. Cô có khả năng thuật chuyện như người ta tấu hài. Mới nhìn cô chẳng ai có thiện cảm, tiếp cận rồi thì cô hấp dẫn được khối người bất kể nam hay nữ. Có lần Thanh phát hiện mình đang ngóng chuyện của cô.
Mẹ bảo:
- Thứ nhất răng hô thứ hai da rám …cái gene này nó mạnh lắm, nó truyền mấy đời chưa hết đó con.
Thanh biết mẹ muốn Hạnh nhưng Thanh cũng biết quyền lựa chọn cuối cùng là của anh.
Nhưng quả thật anh không biết chọn ai…..Đêm nay chắc anh phải thức mà lắng nghe trái tim mình mách bảo thôi.
Jan 22, 2016

Sunday, January 10, 2016

NGÀY ĐẦU TIÊN GẤU ĐI HỌC


NGÀY ĐẦU TIÊN GẤU ĐI HỌC!
Lần lựa mãi rồi cũng tới ngày Gấu đến trường. Bà cứ tự hỏi hôm nay Gấu có thoả mãn với ước nguyện của mình không vì khi chưa được đi học, mỗi lần Gấu làm được một điều gì hay hay giỏi giỏi như ị giỏi, ăn giỏi, cất đồ giỏi mà Bà khen thì bao giờ Gấu cũng nhắc : “ Gấu giỏi Gấu được đi học nha!”
Anh Dy đi học từ hồi mười một tháng còn Gấu thì gần hai tuổi mới được đến trường. Lý do ba mẹ cho Gấu đi học trễ vì Gấu chậm nói hơn anh Dy, ba mẹ Gấu muốn Gấu nói rành tiếng Việt rồi hãy tiếp nhận thêm một ngôn ngữ thứ hai.
Sáng này bà mở bài hát  NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC cho Gấu nghe” Ngày đầu tiên đi học. Mẹ dắt tay tới trường. Em vừa đi vừa khóc…”
Hôm nay Gấu tới trường có ba mẹ và bà ngoại cùng đưa đi. Có cả anh Dy cũng đến lớp. Gấu chẳng khóc tiếng nào. Vừa đưa vào lớp Gấu là Gấu vào chỗ ngồi vui vẻ ngay. Thấy các bạn đang ăn cheese Gấu quay lại nhìn. Cô cho một cây cheese là Gấu chơi liền. Chả bằng khi còn ở nhà, bà dỗ gì Gấu cũng không thèm đụng tới.
Ra khỏi lớp bà núp bên cửa sổ nhìn Gấu. Thấy mặt Gấu có vẻ căng thẳng quan sát các bạn. Gấu vẫn chưa mắt ướt nhạt nhoà…
Khi về nhà, không có Gấu bà thấy nhà yên ắng lạ dù bình thường nhà mình cũng luôn yên ả. Không có Gấu quấn bên chân bà cảm thấy có gì trống vắng lắm. Mỗi ngày độ mười một giờ trưa bà phải lo cho Gấu ăn, rồi thay tả, rồi đánh răng và hai bà cháu dắt nhau đi ngủ. Bao giờ Gấu cũng lựa một quyển truyện rồi bà cháu mình cùng nhau lên giường. Bà thích nhất là được nhìn ánh mắt của Gấu khi Gấu bảo bà: “ Bà ngoại nằm đây còn Gấu nằm đây nha!”. Vậy là hai bà cháu nằm xuống. Bà kể chuyện cho Gấu nghe. Gấu nghe chuyện nhưng chả tập trung vào cốt truyện gì cả. Bà nói tới con chim thì Gấu chặn lại hỏi:” Nó là con chim hả?”.Bà nói tới con kiến thì Gấu lại hỏi: “ Nó là con kiến hả?” Gấu chả hiểu câu chuyện nói gì…Nghe tới từ nào thì Gấu hỏi lại từ đó.  rồi từ từ Gấu không hỏi nữa, Gấu thôi không luồn bàn tay bé nhỏ của Gấu vào tay áo của bà ve vuốt nữa và Gấu bắt đầu thở đều, rồi bà bắt đầu rón rén ra khỏi giường để về phòng mình nghỉ trưa….Cả buổi trưa ông bà ngoại cũng chả dám làm gì khác được. Vẫn là loanh qoanh đâu đó chờ Gấu thức dậy, cho Gấu ăn xế…Có Gấu ông bà đi đâu làm gì cũng phải tính tới Gấu trước. Có khi ông bà thấy bị trói chân trói tay nhưng không còn Gấu để ôm ấp nữa trái tim già thấy có chút hoang lạnh..
Giờ này chẳng biết Gấu có đang yên giấc không? Giật mình thức dậy Gấu có khóc không? Giờ này bà lại muốn đi gọt táo lấy chuối cho Gấu ăn xế rồi lâu lâu bị Gấu dụ cho ăn lollypop với câu: “ Bà ngoại có muốn cho Gấu ăn kẹo lollypop không? “ hay “ Gấu ị giỏi, bà ngoại có cho Gấu kẹo không?’
Trưa nay bà nhớ Gấu lắm đó!
Ngày 4 tháng 1, 2016

Monday, December 22, 2014

NGÀY ẤY XA RỒI!


NGÀY ẤY XA RỒI!
Nhớ ngày nào ở Việt nam mình không phải đi chợ nấu cơm vì may có được bà mẹ chồng mê phụ trách khâu này. Mình cũng không phải vào bếp hay động tay dọn dẹp nhà cửa dù nhà cửa lúc nào nhà cũng sạch sẽ tinh tươm vì mình may có được cô Oshin cực kỳ nhanh nhẹn, giỏi dang, mà lại rất siêng năng, thích chăm sóc bà chủ ham vui.
Nhưng qua đây thì mọi chuyện đảo lộn. Ngày nào mình chỉ cần tới giờ là có người mời gọi xuống ăn cơm đã trở thành “ ngày ấy xa rồi” và cái chuyện mình ăn xong có sẵn một dĩa trái cây để tráng miệng, có sẵn ly nước và mấy viên thuốc để uống cũng thành “ ngày ấy rất xa rồi”.
Bây giờ thì sao?
Bây giờ thì mỗi ngày mình phải kiếm tra tủ lạnh vài lần để xem có gì cho hai đứa nhỏ ăn không vì thường tụi nhỏ không ăn chung thức ăn với người lớn được, bởi người lớn còn không ăn giống nhau nữa cơ mà. Như nhà mình chẳng hạn, thằng rể của mình thì thích ăn uống đậm đà nhiều gia vị nhưng phải nấu lạt nếu không nó sẽ lắc đầu kêu đắng. Nó thích ăn nhiều cá và nhất là rau, ít thịt. Nó ăn rau như thỏ ăn cỏ. Con gái mình lại khác, nó không thích ăn cá vì nó không biết giẻ xương, muốn cho nó ăn cá  phải lọc  xương cho nó như mình phải lọc xương cho con nó ăn.

Ông xã mình lại một khẩu vị khác, ông thích nêm nếm phải mặn mà. Cá mà nấu lạt lạt thì ông kêu tanh ông không nuốt được dù mình đã rửa cá kỹ bằng rượu rồi và có khi ông đi kiếm đồ hộp thay thế. Mà mình nấu theo ý ông  thì vơ chồng con gái sẽ kêu ầm  lên“ măn quá” và một bài diễn văn nhỏ là ăn mặn sẽ không tốt cho người cao huyết áp, hại thận vv.
Con gái thích ăn canh nhưng canh thì không đem theo đi làm được, canh chỉ ăn được ở nhà thôi. Vậy là bà bếp bất đắc dĩ như mình phải làm sao cho có món xào trung hoà để vợ chồng nó đem theo đi làm, món canh để con gái dễ nuốt cơm sau một ngày làm việc và bản thân mình lại có khẩu vị của con rể nên làm gì cũng cố có được món rau cho rể, món mặn cho chồng và món gì đó cho hai thằng cháu nhỏ.
Nấu nướng say sưa tận tuỵ chưa được hai năm thì mình ngán….không phải ngán nấu mà là ngán làm theo ý nhiều người quá. Mình chán ngán nhìn khuôn mặt thất vọng của ai đó vì không có cái món mong đợi .Thế nên bây giờ thích gì mình nấu đó, thích nấu mặn lạt theo ngẫu hứng của bản thân. Nấu để có cái bỏ vô bụng, không còn cái hứng thú sáng tạo như người ta viết một tiểu phẩm hay vẽ một bức tranh nữa. Thế nên cái ngày mình muốn làm một đầu bếp giỏi để sưu tập vài cái “ giỏi”  cho bản thân cũng trở thành “ ngày ấy xa rồi”
VML Dec 22,

Monday, October 6, 2014

NGÀY MAI TAO SẼ BỎ MẦY ĐI!


NGÀY MAI TAO SẼ BỎ MẦY MÀ ĐI !
Đêm nay mình không ngủ được,  lòng  không tịnh  dù mình đã cố thực tập những bài hít thở.
Vô cớ nằm trằn trọc một hồi lâu mình chợt giật mình ý thức được đêm nay là đêm cuối mình nằm trên cái giường đã thân quen vô cùng này, rồi nhớ ngày nào hai đứa lang thang để mua cho được cái nêm Kim đan cứng nhất và  những chăn ga gối nệm nào có chất bóng mướt  mượt  nhất để khi nằm xuống mình có cảm giác êm êm. Nhớ những viên gạch một màu nâu nâu thanh tịnh mà hai vợ chồng vô cùng tâm đắc, nhớ từng kỹ vật mà vợ chồng đã tha từ nhiều nước về. Vậy mà tất cả những cái đó giờ đã thành một áng mây bay qua trời. 

Nhớ hôm mới về mình thấy có mấy đốt mía  tím lịm , tròn lẳng cao hơn cả thước. Đã bao lần mình thèm thuồng muốn đốn xuống ăn nhưng khi nhìn những lá mía xanh mướt bay phất phơ trong gió mình lại không đành lòng, tự nhủ thôi cho nó phởn phơ thêm vài ngày nữa, để rồi một hôm đi đâu về mình phát hiện ai đó đã phổng tay trên, chặt hết mấy cây mía non sống chưa hết tuổi thơ, đào luôn mấy cây chuối vừa chớm ra hoa, đã thế mấy anh công  viên cây xanh còn phạt luôn lùm tre đang tràn trề sức sống. Bữa hôm đó mình đã rất buồn và mấy hôm nay con tim đã reo ca trở lại khi thấy sức sống lại còn tràn trề hơn trước sau trân mưa giông. Vậy mà mình không có dịp nhìn chúng trưởng thành: “ Ngày mai tao sẽ bỏ mày mà đi .” Buồn!

Nhớ bụi chuối, lùm tre, khóm chuối mình lại nhớ tới hai chậu lan trước nhà. Ngày mình về nó eò uột héo hắt còn nay nó vươn dài gần mười cành khoẻ khoắn, nó như đang ra sức khoe sắc khoe hương để trả công yêu mến của mình. Nhưng  ngày mai tao sẽ bỏ mầy mà đi” thôi. Buồn!

Ngày mai, ngày mai mình sẽ một lần nữa tự chứng nhận được cái tính vô thường của vạn vật, của đời người mà biết buông bỏ hơn, hỉ xả hơn và biết chấp nhận hơn, biết quyết tâm tự hát bài “ Buồn ơi ta xin chào mi” dù nước mắt có rơi đi nữa.
Đêm 24/9/14
 

Thursday, March 6, 2014

BÀ CỐ


Bà cố!
Năm nay bà cố hơn tám mươi rồi. Bà còn rất khoẻ, phải nói là rất rất khoẻ. Lưng bà thẳng đứng, răng bà còn nhai được cả xương và bà rất thích ăn thịt mỡ, da gà hay da vịt. Với thịt bà rất ghét, bà nói, ăn thịt giống như ăn dăm.
Bản thân đứa cháu nội  của bà không bao giờ dám đụng tới thịt mỡ hay chất ngọt nhiều. Bản thân con trai bà cũng không dám thả dàn với mỡ động vật, với chất ngọt trong các loại bánh hấp dẫn còn bà thì xã láng.Trời thương, ăn uống như vậy mà bà chả bị chút mở máu hay chút đường huyết nào.
Bà cố rất khoẻ và bà cũng  rất năng động.  Bà tìm việc làm suốt ngày. Không có việc bà cũng tìm cho ra  việc. Bà sợ ở không xương khớp cứng và mất đi sự khéo léo của bàn tay. Bình thường bà hay mua vải miếng về tự may áo quần mặc nên  quanh năm bà luôn có  áo mới từ những món tiền tiêu rất nhỏ. Bà cũng rất thương thằng cháu nhỏ, muốn cháu được chơi trong môt môi trường sạch đẹp  nên bà luôn dọn dẹp đồ chơi cho thằng nhóc dù ba mẹ và ông bà ngoại muốn nó phải tập tự dọn đồ chơi. Bà luôn lau nhà cho dù hôm đó có người đến lau dọn, bà luôn tưới cây cho dù hệ thống tưới nước đã được set tự động, cho dù hôm qua trời đã mưa to.
Nhưng dẫu gì bà cũng là bà cố… và khi đã là “ cố” thì như cây cổ thụ thân rất rắn chắc, lá thường không kết tủa được nữa nên  bà ít chịu tiếp thu thêm điều gì. Nếu những công thức nấu nướng mà bà học được từ năm mười ba tuổi thì công thức đó phải đúng nhất, kinh nghiệm bà có phải tuyệt đối nhất nên bà không thích ai góp ý. Ồ nhưng dẫu sao thì bà cũng có nhiều món độc mà con cháu không nên để thất truyền như món củ cải mặn để ăn với bánh tét. Món này tết nào bạn bè của con cháu bà cũng đặt hàng. Và dẫu sao thì có người nấu cho ăn cũng đã là quá tốt dù có nhiều khi món ăn quá mặn, có nhiều khi lại quá ngọt hay có nhiều cái  đủ thứ quá quá …khác nữa.
Vì bà cố rất thích nấu ăn và bà có niềm tin vững chắc là phụ nữ sinh đẻ thì luôn nên ăn đồ ăn mới nấu để bảo đảm sữa mẹ được an lành cho bé bú, để bảo đảm bé không bị lạnh bụng. Với niềm tin đó hôm nào bà cũng nấu và hôm nào cũng có thêm một hộp đồ ăn dư mới. Có khi kiểm tủ lạnh người nhà thấy có tới sáu đến tám món canh cũ phải len lén đổ đi và cứ thế, cứ thế…  Còn nữa, bao bì nào dùng xong bà cũng giữ lại nên bao bì cũ nhiều đến nêm kín mọi chỗ trống trong các tủ. Dẫu sao thì đó cũng là cố tật của nhiều người già thôi mà!
Người già tối thường ngủ sớm và dậy sớm. Trẻ nhỏ cũng thường ngủ sớm và dậy sớm. Người già dậy sớm có trẻ chơi. Trẻ dậy sớm có người già trông nên đôi bên cùng có lợi. Sáng sớm mới năm sáu giờ thằng cháu cố đã dậy. Ba nó ẳm ra thay tả.  rồi thảy cho nó một chai sữa, ít cereal rồi tranh thủ vô ngủ thêm một chút để có sức cày cả ngày hôm sau. Thật là một sự kết hợp tuyệt vời cho cả hai nhưng bà khoẻ quá, sung sức quá cũng gây khó khăn cho  việc dạy trẻ. Khi cha mẹ ông bà muốn tập cho thằng nhóc mười tám tháng tuổi tự ăn, tự uống thì bà không cần nó xin xõ hay nói lời cám ơn, bà thích xách chai sữa chạy vòng vòng theo nó, bà thích lấy bánh trái đút vào tận miệng  nó, bà thích  cho nó bất cứ cái gì nó vừa ghé mắt vào mà không cần dạy nó phải lên tiếng xin xỏ hay phải nói lời cám ơn. Dẫu sao thì thằng nhỏ vẫn rất yêu thích bà cố!
Ừa, thì còn bà cố là quá tốt rồi. Có bà cố khoẻ mạnh còn tốt hơn nhiều, có bà cố khoẻ mạnh lại siêng năng nữa là phước lớn nhiều đời của cả nhà nên nếu bà có gây ra điều gì khó khăn hay khó chịu thì đó chỉ là chuyện nhỏ, phải không?
Văn Mỹ Lan
Thousand Oaks, Mar 4, 2014

Thursday, November 28, 2013

CÁM ƠN CUỘC ĐỜI


CÁM ƠN ĐỜI!


Hôm nay là ngày THANKSGIVING. Lúc đầu mình muốn tìm hiểu cặn kẻ nguồn gốc xuất phát và ý nghĩa của từ này nhưng sau lại thôi, chỉ còn muốn hiểu cái nghĩa của nó một cách nôm na nhất. THANKS là cám ơn    GIVING xuất phát từ động từ TO GIVE, nghĩa là CHO. Thôi thì cứ hiểu  THANKSGIVING là cám ơn vì đã được cho. Hiểu như vậy rồi mình nghiệm lại bản thân, nghiệm lại những điều mình đã được cho và nhận và  mình muốn nói lời cảm ơn cuộc đời.
Nói thì nghe rất sáo mòn nhưng hôm nay, hơn bao giờ hết mình muốn cảm ơn cha mẹ mình đã cho mình một cơ thể lành lặn, một đầu óc bình thường dù theo Phật pháp, được như vậy là do cộng nghiệp từ bao đời của cha mẹ mình và bản thân mình mà có.
Mình cũng cảm ơn cả anh chị em, con cháu đông như kiến cỏ của nhà mình. Cảm ơn đức hạnh của cha, của mẹ đã là tấm gương hiền đức cho con cháu sống yêu thương thuận hoà.  Cám ơn những đứa em dâu, em rể mà trong lòng mình giờ chỉ có một từ là em, không còn phụ từ đi sau sau bao thử thách từ biến cố của gia . Và dù nghe rất chói tai nhưng mình cũng cảm ơn cả những tốn kém  khi cha đìnhmẹ ốm đau để mình có dịp trả lại những tháng ngày cực khổ mà cha mẹ đã chăm lo từ khi mình mới lọt lòng.

Mình cũng cảm ơn cả những bận bịu vì thằng cháu nhỏ. Một tay ẳm cháu, một tay xào nấu. Cháu cho mình biết mình còn khoẻ mạnh để cùng lúc làm được đôi ba việc, vượt qua được câu nói “ tầm thường” là “ Xay lúa thì khỏi bồng em” và hơn nữa; mình cần thiết biết bao cho cháu cũng như cuộc sống vẫn còn cần mình biết bao. Mình cảm ơn cả những khi cơ thể như mệt mỏi rã rời sau một ngày chăm chăm theo dõi cái tuổi hay leo trèo phá phách của cháu để mình dễ dàng chìm vào giấc ngủ say, mang theo nụ cười như thôi miên của cháu.
Cám ơn con gái đã cho mình làm mẹ, làm bà và mang thêm cho mình một đứa con trai mà lẽ ra nó chỉ là con rể của mình thôi. Thế mà mình cứ quên, trong lòng chỉ có một từ con thôi.
Cám ơn anh chị xui của mình. Hai người đã nới rộng vòng tay yêu thương của gia đình này. Trong lòng mình hai người thân thiết như người trong nhà, như bạn bè lâu năm.

Cám ơn bạn bè của tôi. Các bạn đã cho những năm tháng rất vui mà có lẽ tôi sẽ mang theo suột cuộc đời.
Cám ơn cả nhũng người mà tôi đã và đang cưu mang. Cám ơn vì tôi ĐƯỢC LÀ NGƯỜI CHO, không phải làm người nhận.
Cám ơn công viên Wildwood nơi vợ chồng mình đi bộ mỗi sáng. Cám ơn những nhân viên Wildwood, những người đã đi lượm phân chó mỗi sáng, những người đắp đường khi các lối mòn đã hao hụt. Cám ơn mây trời khi xanh, khi đỏ, khi hồng  để tạo cảnh quang mỗi sáng trong khí trời lành lạnh trong veo. Cảm ơn những cánh hoa chỉ nở mùa xuân, những cánh hoa chỉ nở mùa hè, những cánh hoa chỉ đượm màu vào mùa thu và cả những cánh hoa chỉ tươi thắm khi đông về. Cám ơn sắc lá đổi thay để nhắc nhở vòng đời đang xoay chuyển, để biết mình vẫn còn hít thở thêm một mùa nữa trong cuộc đời ngắn ngủi này.
Sáng nay mình vén màn để ánh sang mặt trời tràn ngập căn phòng. Mình muốn nói với ông mặt trời là mình “ biết nhận và mang ơn” ánh sáng mà ông ban cho nhân loại này. Khi cám ơn ông mặt trời mình không quên cám ơn ông mắt trăng huyền hoặc đã soi rọi ánh sáng dịu dàng vào những đêm rằm để mình nhớ lại những  ngày tháng ngây ngô, cứ tưởng có chú Cuội ngồi gốc cây đa và ngân nga: “ Cuộc ơi cho em hỏi trăng non hay già”. Cám ơn những những nhạc sĩ những ca sĩ đã nói hộ nỗi lòng của bao người bằng những giai điệu xuất phát từ trái tim và tài năng của mình.
Cám ơn cả dòng nước ấm mùa đông, chiếc áo mát mùa hè. Cây  chanh vàng cho trái quanh năm, cây quít đỏ rực mùa đông….Cám ơn, cám ơn….nói sao cho hết bao lời tri ân!
Mình cảm ơn cả những người đã mang đến cho mình bao trăn trở để  mình tự nhắc mình tu tập còn kém cỏi lắm, vẫn còn bao chấp nê dù biết rắng  “vạn pháp cũng bằng không!”.
Hơn hết em xin cảm ơn anh đã đồng hành bên em suốt hơn ba chục năm qua. Cám ơn anh đã kiên nhẫn chấp nhận những “nóng lạnh” rất con người của em. Cám ơn anh im lặng khi em nỗi nóng, đã khuyên bảo khi em biết lắng nghe. Đã yêu thương chính con người của em và em yêu anh!

Thousand Oaks
Thanksgiving 2013.
Văn Mỹ Lan