Saturday, June 10, 2017

CHỈ LÀ CHIẾC LÁ VÀNG RƠI

CHỈ LÀ CHIẾC LÁ VÀNG RƠI


Viết thay một nén hương lòng của đứa con xa xứ, của một phiên bản khác trong nhà, khác cả lòng tưởng niệm đến cha yêu )
***********************

Ông Mẫn bỏ vợ ở lại Mỹ để chăm cháu, một mình ông về chăm ba mẹ mình. Cả hai cụ đã hơn chín mươi tuổi rồi. Ông nói lần này ông về trả hiếu vài tháng, sau này ba mẹ có mất, ông không chắc sẽ về. Ông chỉ chăm người sống. Ông không chăm người chết.
Có người nói ông dị hợm. Nhớ khi còn ở Việt nam, ông bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức để chăm sóc một quỹ từ thiện do các Mạnh Thường Quân trong trường đóng góp để hổ trợ cho các thầy cô lớn tuổi gặp khó khăn. Các bạn góp tiền chắc không thể hình dung ra hết cái khó của người điều hành quỹ tiền chung. Ông phải đi nhận tiền lắc nhắc lẻ mẻ hai chục, năm chục, cũng có khi được vài trăm đô từ các nơi gửi về ở nhiều nơi khác nhau để nạp vào ngân hàng. Rồi để bảo đảm tính trong sáng của quỹ, mỗi tháng ông phải bỏ ra cả buổi để tổng kết cả những con số lẻ nhất. Ở cơ quan ông có kế toán, thủ quỷ làm việc này, ở nhà ông phải tự làm lấy. Rồi hằng tháng ông phải mang tiền đến tận nhà các Thầy cô ở rải rác khắp nơi trong thành phố. Nghe thì dễ nhưng làm thì không đơn giản. Các Thầy Cô già cô đơn, người nào cũng có nhu cầu chia sẻ những kỷ niệm xưa và nói chuyện già cả ốm yếu bệnh hoạn hôm nay. Có những ông Thầy bà Cô cần tâm tình đến vài tiếng đồng hồ. Ông cứ nghe mãi những tiếng thở dài, tiếng chắc lưỡi than thân đến não cả lòng. Mà ông có rảnh rang gì đâu. Ông vẫn phải đi làm, lại làm cho công ty nước ngoài với rất nhiều áp lực, cuối cùng ông chọn giải pháp gửi tiền qua bưu điện.
Các Thầy Cô già rất quí người học trò cũ tốt bụng, ít nói, biết lắng nghe. Gia đình của các Thầy Cô còn quý ông hơn. Thế nên khi các Thầy cô trở bệnh nặng phải vào viện là họ réo ông than khóc. Những lần đầu ông có lên tiếng để tìm người hổ trợ thêm nhưng càng về sau ông thấy chuyện hô hào đó quá phiền. “ Phiền” người khác là cái từ ông tối kỵ . Thế nên sau này khi các Thầy Cô đến “cận ngày” thì ông cứ lẳng lặng nhìn họ đi như nhìn những chiếc lá vàng rơi. Nó cũng là một chuyện tự nhiên sẽ đến thôi mà. Có khi ông thầm mừng cho những chiếc lá úa tàn được lìa cành để về với cát bụi, để một ngày nào đó cát bụi trở lại nhân gian với một hình hài nõn nà hơn.

Tận tuỵ là thế nhưng khi các Thầy Cô qua đời ông biến mất, không đến dự đám tang, mặc ai muốn hiểu sao thì hiểu.

Nay ông lão dưới bảy mươi tuổi về chăm ông bà già dưới một trăm tuổi. Cha mẹ ông không còn biết mình là ai. Họ cũng không biết mình có đang mặc áo quần hay không. Ăn uống ỉa đái gì cũng phụ thuộc vào người làm. Các em ông rất nuông chiều người ăn kẻ ở. Tụi nó trả tiền cho họ hậu hỉ, nói năng với họ chừng mực lễ phép để giữ được họ ở lại chăm sóc cho cha mẹ mình . Họ có thể hào phóng bỏ tiền ra để mua sự chăm sóc cho cha mẹ nhưng họ không đủ hiếu thảo để bỏ công ăn việc làm mà ở nhà cơm dâng nước hầu, tắm táp thay tả đổ bô . Làm thế họ sẽ không có tiền để làm gì cả. Các em ông đã góp tiền lại để nuôi đến bốn người làm thay nhau lo cho ông bà già. Ai cũng khen họ chu đáo, ông bà già có phước.

Mấy người làm quanh năm quanh quẩn với hai ông bà lão tính khí nóng lạnh thất thường họ cũng ngán. Có khi hai cụ hiền lành, ngoan ngoãn cho họ chăm sóc. Có khi họ nổi cơn hung hăng đánh cả người chăm sóc. Họ nói thà chăm sóc con nít ít tiền hơn mà vui, thấy tụi nó lớn lên từng ngày mà sướng, còn chăm người già thì chỉ thấy họ mỗi ngày mỗi tệ hơn. Đã vậy, họ lại phải đối diện với bao con mắt dòm ngó của những người thân, giống như họ có nhiều ông bà chủ vậy. Chưa kể những người đến thăm viếng , ai cũng sẵn sàng dạy dỗ họ hay chủ họ cách chăm sóc cha mẹ sao cho tốt hơn. Họ tự hỏi mấy người này có thực sự hiếu thảo chu đáo như lời họ dạy không; hay chỉ muốn làm thầy. Mấy người giúp việc không thích được hay bị góp ý nhiều dù họ được bồi dưỡng thêm tiền.

Để yên tâm, các con ông lắp camera để tiện theo dõi cha mẹ ở nhà. Dù vậy người đến thăm vẫn thấy có khi ông bà già mặc quần ướt nước đái hay bốc mùi phân thúi

Ở xa về nhìn cha mẹ không được tinh tươm ông sót. Người giúp việc không cả nể ông lắm vì họ biết ông đến rồi đi. Ông góp ý họ bực mình doạ bỏ việc. Ông bồi dưỡng họ vẫn làm nư. Các em ông cần người giúp việc hơn cần ông anh từ nơi xa xôi về đây tạm giúp họ bây giờ để khó khăn lại cho họ sau này. Thế là anh em xích mích nhau . Họ nói tiền của ông có gửi về bao nhiêu cũng không giữ được cha mẹ sống sạch như ý ông. Lần này ông quyết đích thân về cơm dâng,nước hầu, thuốc thang tắm rửa cho cả cha lẫn mẹ suốt ba tháng để sau này cha mẹ có ra sao thì ông cũng không hối tiếc.


Chăm người già lú lẫn cũng có nhiều chuyện để kể. Có hôm mẹ ông chỉ chồng mình, khều ông bảo :” Chú ơi chú báo cảnh sát bắt cái ông già đó dùm tui, sao ông đó cứ theo tui hoài”
Ông cười bảo : “ Cái ông đó là chồng của má mà má nhận không ra hả?”
- Chú nói sao kỳ vậy. Chồng tui trẻ măng, đẹp trai lắm. Còn cái ông này già ngắt, xấu quắc làm sao là chồng tui được. Chắc chú điên rồi”
Ba ông cũng không kém. Ông hỏi : “ Chú là ai mà ở trong phòng tui hoài vậy”
- Con là Mẫn nè. Con là con của ba mà.
- Chú nói gì kỳ vậy. Tui còn trẻ măng, chưa có vợ mà con cái gì.

Có một năm tết đến, con cháu về đông đủ để thăm ông bà. Thấy nhà đông người quá ông sợ, ông nghĩ đó là những người đến hôi của nhà ông năm Mậu thân, thế là ông lấy cây đánh đuổi chúng, còn bà thì khóc hu hu bám lấy người giúp việc kêu lên : Cô ơi cho tui về nhà, sao tự nhiên đem tui ra chợ đông quá vậy nè.
Con cháu phải đưa bà lên xe chạy một vòng để ở nhà lũ nhỏ ở nhà giải tán. Vậy là mấy đứa nhỏ có cớ để đến thăm ông bà mà có đứa sợ vì nét nhăn nheo ngờ nghệch.

Ông về đây với cha mẹ nhưng cha mẹ không nhận ra ông. Duy nhất có lần ba ông tỉnh lại và nhận ra đứa con trai đầu thân thiết nhất. Ông gọi con trai đến gần vừa khóc vừa nói:
- Mẫn, con là đứa hiểu ba nhất nhà. Con biết ba là một người muốn sống có nhân phẩm, sao con nỡ để ba sống thế này?
- Dạ..tụi con còn điều gì chưa chu đáo với ba thì con xin ba dạy cho.
- Ba không nói tới điều đó. Ba nhìn phòng ốc sạch sẽ, nệm ra trắng muốt là ba biết các con có lòng, muốn cố “kéo lê” cuộc sống vô vị của ba mẹ. Đó là một điều tàn nhẫn con biết không?
- Dạ nhưng tụi con không thể làm khác được?
- Tụi con có thể làm khác được nếu tụi con vì ba mẹ chứ không phải vì bản thân mình. Tụi con muốn được cái tiếng hiếu thảo mà không quan tâm tới chuyện ba mẹ sống ra sao, có còn là con người không hay chỉ là một đống thịt được giữ cho đừng thối rửa.
- Vậy ba dạy tụi con phải làm sao?
- Từ đây trở đi ba xin con đừng có dây nhợ gắn đầy người của ba mẹ nữa. Xin các con đừng có một chút là đưa vô bệnh viện nằm phòng đặc biệt này nọ. Xin các con thôi nội soi, thôi MRI…..Ba mẹ giờ như chiếc lá đã úa vàng, hãy để cho nó nhẹ nhàng lìa cành mà về với cát bụi
- Nhưng ông bà ta dạy “ còn nước còn tát”. Khi ba mẹ còn sống thì tụi con còn phải tận lực mà giành giựt sự sống của ba mẹ mình với tử thần. Chết thì dễ, muốn sống mới khó
- Tôi thất vọng thấy anh cũng giống như những đứa khác, chỉ bám lấy cái sống dù hèn, chỉ bám lấy cái hiếu sách vở, nỡ để cho chúng tôi sống người không ra người.


Sau lần đó ba ông không còn tỉnh táo lần nào nữa. Ông không phân biệt được ngày hay đêm dù con cháu nói đi nói lại là “ Khi nào ba thấy trời sáng thì là ngày, khi nào ba thấy trời tối có đèn là đêm”. Điệp khúc này được lặp đi lặp lại nhiều lần nhưng ông già cũng cứ hỏi : “ Bây giờ là đêm hay ngày vậy cô ( chú?)?.


Hôm nay bên này nhìn vào điện thoại có kết nối với camera theo dõi ở phòng ông bà già, ông thấy những người mạc áo trắng đến nhà đưa ba ông vào bệnh viện cấp cứu. Ông nhớ tới lời thổn thức của ông cụ. Ông ước chi lúc đó ông thu âm được những lời tâm nguyện của ông già mà gửi về nhắc nhở các em. Mà nói thì dễ, rủi khi ba mẹ ông khó thở thì phải cấp cứu thôi .Làm sao các con lại có thể đành lòng nhìn ông bà già hước hước thở mà chịu được chứ, làm sao có thể để bà già té gãy khớp háng mà không đưa vào bệnh viện. Đưa vào thì bà phải bị mổ xẻ đớn đau. Thuốc mê vào thì bà mất trí đâm ra ngơ ngác. Ông nghĩ làm con vô tình thì dễ, làm con hiếu thảo thì khó. Hiếu thảo có trăm đường. Cái hiếu của đứa con chưa chắc là cái mà cha mẹ muốn nhận.

Ông nhớ tới bà má vợ của mình mà bái phục. Hai ông bà già ngày ngày quấn quít nhau như đôi tình nhân trẻ nhưng khi ông bỏ ăn, các con nóng ruột đưa vào viện thì bà dứt khoát bảo : “ Tụi bây muốn đưa ba vô bệnh viện thì đưa nhưng dứt khoát không nội soi, không MRI, không mổ xẻ, chỉ trị triệu chứng thôi.Thấy không xong thì cho ông về nhà.”

Bà già không sợ thiên hạ nói gì nghĩ gì. Bà làm theo tâm nguyện của ông là để ông được ra đi nhẹ nhàng khi bản thân thấy sống không khoẻ không vui nữa, khi con cháu đã bắt đầu ngán ngại mình. Thậm chí bà còn tiếc là ông đã không đi từ ba năm trước khi bệnh trở nặng tưởng chừng phải đến lúc lo hậu sự. Lúc đó tất cả con cái, dâu rể gì cũng còn quí trọng ông lắm, các cháu luôn đem ra ông ra làm hình mẫu để tả về một ông nội/ ngoại kính yêu. Không như những năm cuối đời, ông trở thành một ông già hung hăng, trở chứng như ma nhập, luôn bắt khó cháu con. Bà kể lại là cứ sau một lần vô máu là một lần ông đổi tính, có khi hiền như một thầy tu, có khi cư xử nói năng sằng bậy như một người vô học. Rồi ông bị lảng một bên tai và khi đứa cháu nội gái mà ông cưng như vàng như ngọc đến thăm, nó thưa :” Thưa ông nội con mới tới:’ Nếu ông không nghe thì ông bảo nó gặp ông nội mà không chào hỏi, ông bắt nó ngồi lại nghe ông dạy bảo đến cả giờ. Lần sau nó thưa thật to cho ông nghe thì ông bảo nó quát ông vô phép, thế là nó biến luôn, không đến nữa.
Mỗi lần con cháu đến thăm với một lọ thuốc bổ thì ông đọc từng chữ từ chữ đầu đến chữ cuối ở ngoài hộp lẫn trong toa thuốc. Đọc xong ông buộc người biếu quà phải chở ông tới cơ sở sản xuất để kiểm tra, để bảo đảm là không phải thuốc của lang băm. Các cơ sở thường nằm ở các huyện ngoại thành, đi về phải mất hơn nửa ngày.
Lại có lần các con đưa ông đi một bác sĩ danh tiếng để khám chữa bệnh gan. Ông là trường hợp ung thư gan giai đoạn cuối mà sống được tới hơn ba năm. Muốn ông không phải chờ đợi các con phải tốn tiền để lấy số đầu. Vị bác sĩ có nhiều bệnh nhân nên thời gian khám chữa được tính từng phút.Thế mà khi được vào phòng khám, ông làm khó bác sĩ, ông đòi xem bằng cấp, giấy phép hành nghề. Ông còn bắt bác sĩ viết giấy cam đoan sẽ chữa ông khỏi bệnh già trong một thời hạn nhất định nào đó. Bác sĩ bèn thẳng thắn : “ Dạ anh chị đưa ông cụ về tìm bác sĩ khác, ở đây tôi không đủ khả năng”
Đi thầy đông y thì ông cũng có những yêu cầu tương tự.Từ từ các con đều có cớ để tránh xa ông ra. Chúng nó bận quá, nào việc cơ quan, việc đưa đón con cái học hành…..vân và vân

Rồi chính tay bà già đã rút hết ống thở, hết ống dinh đưỡng để cho ông đi… Con cái có đứa bất mãn, có đứa nhẹ nhõm. Những đứa ít trực tiếp chăm ông là những đứa phê phán bà nhiều nhất. Đám ma ông, không ai thấy bà khóc nhưng qua một đêm thì ai cũng thấy mí mắt bà bị sưng.

Ông Mẫn bần thần. Ba ông lại có chuyện vào viện. Ông gọi điện về để nhắc lại lời cha dặn lúc tỉnh táo. Các em ông bảo: “ Anh có giỏi thì về đây mà quyết. Đành là ông cụ muốn đi nhưng bọn này không thể nhìn ông chết mà không cố níu kéo.”
Ông hiểu các em mình không thể làm theo lời cha dặn, làm như vậy là trái với lương tâm của một người làm con, là bất hiếu với cái nhìn của xã hội mà chúng không dám bỏ qua. Phải chi ba ông ở bên Mỹ này thì ông cụ đã có thể viết ước nguyện của mình trên giấy. Ông nén tiếng thở dài và tự hỏi nếu ba ông mất, ông có thể ở lại ngậm nỗi đau mất cha bên này đại dương mà không bay về nhìn mặt cha lần cuối như đã từng nói hay không. Có rất nhiều cái nói thì rất dễ, làm lại rất khó. Và có một nỗi niềm riêng mà ông chưa dám thố lộ với ai đó là ông có một nỗi sợ đến kinh hoàng đối với những người sắp lâm chung. Sợ nhất là lúc lịm hay hạ huyệt. Ông nhớ hồi trẻ ông có một người bạn rất thân. Anh bạn của ông bị ung thư. Lúc lâm chung, gia đình người bạn này có gọi ông đến. Ông đã đến và đã không vào nhìn mặt bạn mình. Ông đã không vượt qua chính mình để bước qua ngạch cửa nhìn mặt người bạn chí thân lần cuối trong đời.

Lần này thì ba ông mất thật. Mất sau vài ngày vật vả với bao dây nhợ trợ thở quanh ông. Thôi thì ba ráng chịu khổ vài ngày để các con khỏi mang tiếng với đời. Con xin lỗi đã không thể làm theo tâm nguyện của ba.
Các em gọi báo tin và hỏi: “ Anh có về ngay không thì tụi em chờ”.
- Không, không đừng chờ anh. Anh sẽ về nhưng các em không phải chờ anh.

Và ông đã về đến nhà buổi chiều sau khi ba ông đã nằm yên dưới huyệt lạnh vào buổi sáng. Để rồi hôm sau, trời chưa sáng tỏ ông đã đón xe lên thăm mộ ba. Buổi sáng một mình trong nghĩa trang vắng. Ông nhìn di ảnh của ba, ba ông cũng đang nhìn lại ông. Ông không thắp nhang mà chỉ thì thầm nói với người trong ảnh: “ Cuối cùng thì ba cũng ra đi. Ba sẽ không còn bực bội vì dây nhợ gắn đầy người phải không ba? Ba cũng không còn xấu hổ mỗi khỉ tỉnh dậy thấy mình sống không “đường hoàng sạch sẽ” nữa phải không ba? Con không về dự tang ba vì chuyện mất ba là một chuyện rất riêng của gia đình mà con không thích chia sẻ với những người đến vì những quy ước xã hội. Ba đã dặn đừng báo tang để khỏi làm phiền người ở xa, để người ta có cái cớ khỏi đến dự tang mà tốn kém, mà mất công mất việc. Ba đã dặn là cứ chấp điếu để ngay một em bán vé số, một chị bán hàng rong mà ba hay giúp đỡ vẫn có thể cúng năm ngàn, mười ngàn cho yên lòng họ rồi lấy tiền đó làm từ thiện lần cuối cho ba. Nhưng con biết các em của con, các đứa con thành đạt của ba thích đếm những lẳng hoa có giá hơn triệu bạc để thấy đám ma của ba mình là hoành tráng. Hình như các em con cần một chút hào nhoáng trong tang lễ của cha mình. Con giống ba, con không muốn những hình thức hời hợt đó nên con đã không về, để tránh bất đồng ý kiến trong ngày tang chế. Nhiều người đã nói con bất hiếu nhưng con tin ba con mình hiểu nhau. Con biết ba muốn một cái hiếu kiểu khác, một kiểu hiếu mà xã hội sẽ gọi là bất hiếu.

Ông ngồi đó thì thầm với người đã mất nhưng không khuất trong lòng ông.

Gần đó, trong tầm mắt của ông là một bụi tre rất to đã bị đốn trụi gốc nhưng dưới gốc tre khô già đó có rất nhiều mầm non đang nhú lên xanh tươi. Ông nhìn thấy trước một lùm tre đầy sức sống khác sẽ thế chỗ cho bụi tre già.
Bụi tre già không chết, nó sống qua hình hài của bụi tre xanh.
Ba ông không mất, ba ông chỉ khuất bóng. Ông già vẫn còn đó trong hình hài của cháu con hay lãng bãng trong gió, cát, bụi quanh ông.

Nắng đã lên. Nghĩa trang có bắt đầu có bóng người. Ông nhìn lại di ảnh của ba và nhìn lại bụi tre xanh đang hứng nắng hứng gió mà vươn lên. Nhẹ nhàng, ông cất bước rời nghĩa trang.


Có những cây cổ thụ trên đường ông đi, có những chiếc lá vàng đang nhẹ nhàng rơi xuống để thay thế bằng những mầm non.


June 06, 2017
Văn Mỹ Lan
















Monday, March 14, 2016

CHUNG ĐỤNG



Đi làm anh phải làm hai nơi cho hai jobs( việc), về nhà anh cũng phải ăn ở hai bếp.
Đầu tiên, trước khi lên lầu với vợ  anh phải ghé vào ăn thức ăn của ba mẹ đã dọn sẵn trên bàn và sau đó anh phải lên lầu để ăn thêm thức ăn vợ nấu.
Ba mẹ anh suốt ngày ở nhà chỉ đau đáu chờ anh về để nhìn anh ăn và ông bà không thể không ráng thuyết phục anh ăn thêm một chút này, thử thêm một chút kia. Có khi anh đang húp canh của ông bà già thì vợ anh  từ cầu thang thò đầu xuống nhắc:
-       -     Em có nấu canh nữa đó.
Vậy là anh biết tối nay anh sẽ khó ngủ vì cái bụng óc ách và anh cũng biết vì sao mình lên kí đều đều. Biết thế nhưng  anh chẳng biết cựa quậy như thế nào trong cái vòng kim cô yêu thương của cha mẹ và vợ.


Ba mẹ anh nói tiếng Tàu, vợ chồng anh trao đổi nhau bằng tiếng Anh. Cha mẹ anh và vợ anh không thể nói chuyện với nhau.
Có lẽ vợ anh đã rất ngán ngại phải ở chung với cha mẹ chồng khác ngôn ngữ, khác văn hoá nên cô đã hoãn cưới ba lần trong ba năm dù họ đều đến tuổi phải lập gia đình sau tám năm yêu nhau trên giảng đường đại học.
Vợ anh giờ phải đối đầu với những e ngại trước đây của mình. Cô muốn bếp núc ngăn nắp, sạch sẽ tinh tươm. Cô muốn cái thớt xắt thịt thì không được dùng để cắt trái cây. Cô không dùng thức ăn có nhiều dầu mỡ, tiêu, hành, đường ,tỏi, ớt. Cô thích đồ ăn được chế biến đơn gỉan và lành mạnh. Cha mẹ chồng cô thì lại nấu nhiều mỡ, nhiều gia vị. Họ khó mà ăn chung một bếp và ở chung một nhà
Lúc đầu nếu không có chồng ở nhà thì cô cứ lang thang đâu đó. Cái nhà đầu tiên mà cô có được sau bao năm vật vả ở thuê  đã  không thành cái tổ ấm, mà vẫn cứ như cái nhà trọ. Cô thậm chí không muốn có con dưới mái nhà chung này.

Khá sùng đạo, cô cũng không muốn anh phải bỏ cha bỏ mẹ vì mình. Hấp thu nền văn hoá phương Tây, cô thấy bất công khi cô bỏ mẹ già để qua chung đụng, chịu đựng cha mẹ chồng và phải hi sinh cái tôi của mình. Cô không thấy vui... có gì đó như bế tắc trong cuộc sống này

Anh lại nhớ tới gia đình của thằng Văn, bạn anh cũng có chung cảnh ngộ là con một như anh nhưng giờ thì họ đã thoát ra. Lúc hai chồng có việc làm ổn định và  muốn có con, vợ chồng nó tính tới tính lui, thấy thu nhập của mình cũng cao, nếu bảo lãnh cha mẹ qua làm người phụ thuộc thì cũng đỡ được thuế má. Đi làm về có người nấu cơm sẵn cho ăn, nhà cửa có người dọn dẹp sạch sẽ miễn phí. con cái có người tin tưởng chăm lo khỏi tốn tiền . Vậy là ở chung được mấy năm vui vẻ.
Rồi sau hai đứa con gái nó lớn và đến trường cả thì vai trò của ông bà nội mờ nhạt đi. Vợ nó giờ có nhiều thời gian hơn để dòm ngó chuyện nhà cửa bếp núc thì có chuyện. Cô tham gia sắp xếp lại đồ dùng trong bếp theo ý mình. Cô mạnh tay vứt bỏ những thứ mà bà bếp già dùng đến hằng ngày vì nó khong vừa ý cô.Người già thích nồi nhôm tiện lợi nhẹ nhàng thì người trẻ thích nồi thép sang trọng chắc chắn. Người già thích đồ đạc trong tầm tay để tránh leo trèo nguy hiểm còn người trẻ lại thích mọi thứ sắp xếp gọn gàng trong các ngăn tủ cao cao. Người già quen nấu ăn kiểu Việt có nhiều gia vị, thậm chí có mùi hơi nặng thì người trẻ lại hướng tới thực phẩm được chế biến nhanh mà vẫn đầy đủ dinh dưỡng. Chỉ nói tới gạo trắng hay gạo nâu trong những bữa ăn hằng ngày cũng là vấn đề mà bên này hài lòng thì bên kia thấy khó nuốt .
May sao ba mẹ vợ nó xin được nhà và hai ông bà già hí hửng ra riêng. Khi ôm nhau giã từ bà nói với con dâu:
-        - Vai trò của ba má giờ đã không cần thiết nữa, nếu tiếp tục sống chung là mình phải chịu đựng nhau con à. Má hiểu được cái khát vọng được  thấy mình làm chủ cái nhà của mình theo ý mình là chính đáng. Ông bà mình nói: “ Ở xa mỏi chân, ở gần mỏi miệng là đúng”. Ba má đi rồi ba má lại về thăm con cháu thì quan hệ đó sẽ vui vẻ thoải mái hơn nhiều. Các con và các cháu có nhớ ông nhớ bà thì xuống thăm, lúc đó nhà mình sẽ vui như ngày hôi. Dù ước nguyện của người già nào cũng muốn sống với con cháu nhưng mình nên biết khi nào thì buông. Má thuộc thế hệ trước, cả đời muốn có cuộc sống riêng, tách khỏi cha mẹ chồng . Thế nên bây giờ má muốn con trai con dâu của má cũng sớm có ngày đó
Chuyện nhà thằng Văn đã được giải quyết nhưng chuyện của anh thì chưa. Anh là con một của một gia đình người Hoa truyền thống. Muốn giữ chữ hiếu thì anh sẽ không vẹn được chữ tình. Lòng anh nghiêng về cô vợ mà anh đã quyết lòng gắn bó từ cái nhìn đầu tiên nhưng anh cũng không nỡ lên tiếng bảo ba mẹ ra ở riêng..Có khi anh  thầm ước ba má anh cũng xử như ba má vợ của thằng Văn...
Ngày 15/3/2016

Wednesday, February 3, 2016

CHỌN VỢ


CHỌN VỢ!
Chỉ một ngày sau sinh nhật ba mươi ba tuổi, ba mẹ gọi Thanh vào nhắc nhở:
-       Ngày nào con chưa có đôi là ngày đó ba mẹ còn thấy lòng chưa an.
Ba mẹ muốn và Thanh cũng muốn!  Hôm qua nhìn hai đứa con trai kháu khỉnh của ông anh cả, rồi nghe tụi nó líu lo làm Thanh cảm thấy thèm con lạ.
Nhưng muốn có con thì phải lấy vợ.  Một doanh nhân thành đạt, chuẩn men như anh, chuyện lấy vợ không khó, nhưng lấy ai trong những cô trong tầm ngắm của anh bây giờ? Đã qua cái tuổi yêu dại khờ, khi lấy vợ anh có những đong đo.
Người đầu tiên anh nghĩ đến là Hạnh. Hạnh đẹp như người mẫu. Học giỏi như thần đồng. Mới hai mươi ba tuổi mà tay Hạnh đã sắp với tới bằng tiến sĩ với những học bỗng danh dự từ năm lớp 10. Với Hạnh, anh có thể trò chuyện thâu đêm không chán nhưng với cô anh không thấy mình là một anh đàn ông thực sự. Mẹ thèm thuồng một dứa con dâu vừa đẹp vừa tài ba như vậy. Ba lại thì thầm vào tai anh:
-       Con Hạnh nó giống mẹ con. Nó có cái máu điên, có con ma lãng tử trong người xui nó đi hoang. Lấy nó con sẽ không có một gia đình thật sự đâu.
Nghe ba nói Thanh mới chợt hay là bấy lâu nay ba cũng có nỗi niềm riêng. Vậy mà ai cũng tưởng ba rất hạnh phúc khi đã lấy được mẹ, hoa khôi của làng quê xưa. Một người tài hoa có thể vừa đàn vừa hát. Ngưới đã từ chối tất cả thanh niên đang thời để lấy một thằng sĩ quan học tập cải tạo không có tương lai.
Rồi anh lại nghĩ đến Ngân. Ngân không đẹp không xấu. Không vô duyên cũng chẳng hớm hỉnh. Cái gì của cô cũng bình thường, bình dị đến lạ. Cô chỉ được cái là làm cho người chung quanh thấy an lòng khi giao tiếp. Thế thôi! Ba thích Ngân lắm. Ba nói:
- Hạnh phúc là bình thường thôi con ạ!

Người làm cho anh ray rứt nhất là Long. Long xấu lạ! Người thì khẳng khiu, miệng thì hô, da thì nhám. Ấy vậy mà cô chả mặc cảm chút nào về nhan sắc của mình . Cô luôn nói nói cười cười. Được cái là cô rất có duyên. Cô có khả năng thuật chuyện như người ta tấu hài. Mới nhìn cô chẳng ai có thiện cảm, tiếp cận rồi thì cô hấp dẫn được khối người bất kể nam hay nữ. Có lần Thanh phát hiện mình đang ngóng chuyện của cô.
Mẹ bảo:
- Thứ nhất răng hô thứ hai da rám …cái gene này nó mạnh lắm, nó truyền mấy đời chưa hết đó con.
Thanh biết mẹ muốn Hạnh nhưng Thanh cũng biết quyền lựa chọn cuối cùng là của anh.
Nhưng quả thật anh không biết chọn ai…..Đêm nay chắc anh phải thức mà lắng nghe trái tim mình mách bảo thôi.
Jan 22, 2016

Sunday, January 10, 2016

NGÀY ĐẦU TIÊN GẤU ĐI HỌC


NGÀY ĐẦU TIÊN GẤU ĐI HỌC!
Lần lựa mãi rồi cũng tới ngày Gấu đến trường. Bà cứ tự hỏi hôm nay Gấu có thoả mãn với ước nguyện của mình không vì khi chưa được đi học, mỗi lần Gấu làm được một điều gì hay hay giỏi giỏi như ị giỏi, ăn giỏi, cất đồ giỏi mà Bà khen thì bao giờ Gấu cũng nhắc : “ Gấu giỏi Gấu được đi học nha!”
Anh Dy đi học từ hồi mười một tháng còn Gấu thì gần hai tuổi mới được đến trường. Lý do ba mẹ cho Gấu đi học trễ vì Gấu chậm nói hơn anh Dy, ba mẹ Gấu muốn Gấu nói rành tiếng Việt rồi hãy tiếp nhận thêm một ngôn ngữ thứ hai.
Sáng này bà mở bài hát  NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI HỌC cho Gấu nghe” Ngày đầu tiên đi học. Mẹ dắt tay tới trường. Em vừa đi vừa khóc…”
Hôm nay Gấu tới trường có ba mẹ và bà ngoại cùng đưa đi. Có cả anh Dy cũng đến lớp. Gấu chẳng khóc tiếng nào. Vừa đưa vào lớp Gấu là Gấu vào chỗ ngồi vui vẻ ngay. Thấy các bạn đang ăn cheese Gấu quay lại nhìn. Cô cho một cây cheese là Gấu chơi liền. Chả bằng khi còn ở nhà, bà dỗ gì Gấu cũng không thèm đụng tới.
Ra khỏi lớp bà núp bên cửa sổ nhìn Gấu. Thấy mặt Gấu có vẻ căng thẳng quan sát các bạn. Gấu vẫn chưa mắt ướt nhạt nhoà…
Khi về nhà, không có Gấu bà thấy nhà yên ắng lạ dù bình thường nhà mình cũng luôn yên ả. Không có Gấu quấn bên chân bà cảm thấy có gì trống vắng lắm. Mỗi ngày độ mười một giờ trưa bà phải lo cho Gấu ăn, rồi thay tả, rồi đánh răng và hai bà cháu dắt nhau đi ngủ. Bao giờ Gấu cũng lựa một quyển truyện rồi bà cháu mình cùng nhau lên giường. Bà thích nhất là được nhìn ánh mắt của Gấu khi Gấu bảo bà: “ Bà ngoại nằm đây còn Gấu nằm đây nha!”. Vậy là hai bà cháu nằm xuống. Bà kể chuyện cho Gấu nghe. Gấu nghe chuyện nhưng chả tập trung vào cốt truyện gì cả. Bà nói tới con chim thì Gấu chặn lại hỏi:” Nó là con chim hả?”.Bà nói tới con kiến thì Gấu lại hỏi: “ Nó là con kiến hả?” Gấu chả hiểu câu chuyện nói gì…Nghe tới từ nào thì Gấu hỏi lại từ đó.  rồi từ từ Gấu không hỏi nữa, Gấu thôi không luồn bàn tay bé nhỏ của Gấu vào tay áo của bà ve vuốt nữa và Gấu bắt đầu thở đều, rồi bà bắt đầu rón rén ra khỏi giường để về phòng mình nghỉ trưa….Cả buổi trưa ông bà ngoại cũng chả dám làm gì khác được. Vẫn là loanh qoanh đâu đó chờ Gấu thức dậy, cho Gấu ăn xế…Có Gấu ông bà đi đâu làm gì cũng phải tính tới Gấu trước. Có khi ông bà thấy bị trói chân trói tay nhưng không còn Gấu để ôm ấp nữa trái tim già thấy có chút hoang lạnh..
Giờ này chẳng biết Gấu có đang yên giấc không? Giật mình thức dậy Gấu có khóc không? Giờ này bà lại muốn đi gọt táo lấy chuối cho Gấu ăn xế rồi lâu lâu bị Gấu dụ cho ăn lollypop với câu: “ Bà ngoại có muốn cho Gấu ăn kẹo lollypop không? “ hay “ Gấu ị giỏi, bà ngoại có cho Gấu kẹo không?’
Trưa nay bà nhớ Gấu lắm đó!
Ngày 4 tháng 1, 2016

Monday, December 22, 2014

NGÀY ẤY XA RỒI!


NGÀY ẤY XA RỒI!
Nhớ ngày nào ở Việt nam mình không phải đi chợ nấu cơm vì may có được bà mẹ chồng mê phụ trách khâu này. Mình cũng không phải vào bếp hay động tay dọn dẹp nhà cửa dù nhà cửa lúc nào nhà cũng sạch sẽ tinh tươm vì mình may có được cô Oshin cực kỳ nhanh nhẹn, giỏi dang, mà lại rất siêng năng, thích chăm sóc bà chủ ham vui.
Nhưng qua đây thì mọi chuyện đảo lộn. Ngày nào mình chỉ cần tới giờ là có người mời gọi xuống ăn cơm đã trở thành “ ngày ấy xa rồi” và cái chuyện mình ăn xong có sẵn một dĩa trái cây để tráng miệng, có sẵn ly nước và mấy viên thuốc để uống cũng thành “ ngày ấy rất xa rồi”.
Bây giờ thì sao?
Bây giờ thì mỗi ngày mình phải kiếm tra tủ lạnh vài lần để xem có gì cho hai đứa nhỏ ăn không vì thường tụi nhỏ không ăn chung thức ăn với người lớn được, bởi người lớn còn không ăn giống nhau nữa cơ mà. Như nhà mình chẳng hạn, thằng rể của mình thì thích ăn uống đậm đà nhiều gia vị nhưng phải nấu lạt nếu không nó sẽ lắc đầu kêu đắng. Nó thích ăn nhiều cá và nhất là rau, ít thịt. Nó ăn rau như thỏ ăn cỏ. Con gái mình lại khác, nó không thích ăn cá vì nó không biết giẻ xương, muốn cho nó ăn cá  phải lọc  xương cho nó như mình phải lọc xương cho con nó ăn.

Ông xã mình lại một khẩu vị khác, ông thích nêm nếm phải mặn mà. Cá mà nấu lạt lạt thì ông kêu tanh ông không nuốt được dù mình đã rửa cá kỹ bằng rượu rồi và có khi ông đi kiếm đồ hộp thay thế. Mà mình nấu theo ý ông  thì vơ chồng con gái sẽ kêu ầm  lên“ măn quá” và một bài diễn văn nhỏ là ăn mặn sẽ không tốt cho người cao huyết áp, hại thận vv.
Con gái thích ăn canh nhưng canh thì không đem theo đi làm được, canh chỉ ăn được ở nhà thôi. Vậy là bà bếp bất đắc dĩ như mình phải làm sao cho có món xào trung hoà để vợ chồng nó đem theo đi làm, món canh để con gái dễ nuốt cơm sau một ngày làm việc và bản thân mình lại có khẩu vị của con rể nên làm gì cũng cố có được món rau cho rể, món mặn cho chồng và món gì đó cho hai thằng cháu nhỏ.
Nấu nướng say sưa tận tuỵ chưa được hai năm thì mình ngán….không phải ngán nấu mà là ngán làm theo ý nhiều người quá. Mình chán ngán nhìn khuôn mặt thất vọng của ai đó vì không có cái món mong đợi .Thế nên bây giờ thích gì mình nấu đó, thích nấu mặn lạt theo ngẫu hứng của bản thân. Nấu để có cái bỏ vô bụng, không còn cái hứng thú sáng tạo như người ta viết một tiểu phẩm hay vẽ một bức tranh nữa. Thế nên cái ngày mình muốn làm một đầu bếp giỏi để sưu tập vài cái “ giỏi”  cho bản thân cũng trở thành “ ngày ấy xa rồi”
VML Dec 22,

Monday, October 6, 2014

NGÀY MAI TAO SẼ BỎ MẦY ĐI!


NGÀY MAI TAO SẼ BỎ MẦY MÀ ĐI !
Đêm nay mình không ngủ được,  lòng  không tịnh  dù mình đã cố thực tập những bài hít thở.
Vô cớ nằm trằn trọc một hồi lâu mình chợt giật mình ý thức được đêm nay là đêm cuối mình nằm trên cái giường đã thân quen vô cùng này, rồi nhớ ngày nào hai đứa lang thang để mua cho được cái nêm Kim đan cứng nhất và  những chăn ga gối nệm nào có chất bóng mướt  mượt  nhất để khi nằm xuống mình có cảm giác êm êm. Nhớ những viên gạch một màu nâu nâu thanh tịnh mà hai vợ chồng vô cùng tâm đắc, nhớ từng kỹ vật mà vợ chồng đã tha từ nhiều nước về. Vậy mà tất cả những cái đó giờ đã thành một áng mây bay qua trời. 

Nhớ hôm mới về mình thấy có mấy đốt mía  tím lịm , tròn lẳng cao hơn cả thước. Đã bao lần mình thèm thuồng muốn đốn xuống ăn nhưng khi nhìn những lá mía xanh mướt bay phất phơ trong gió mình lại không đành lòng, tự nhủ thôi cho nó phởn phơ thêm vài ngày nữa, để rồi một hôm đi đâu về mình phát hiện ai đó đã phổng tay trên, chặt hết mấy cây mía non sống chưa hết tuổi thơ, đào luôn mấy cây chuối vừa chớm ra hoa, đã thế mấy anh công  viên cây xanh còn phạt luôn lùm tre đang tràn trề sức sống. Bữa hôm đó mình đã rất buồn và mấy hôm nay con tim đã reo ca trở lại khi thấy sức sống lại còn tràn trề hơn trước sau trân mưa giông. Vậy mà mình không có dịp nhìn chúng trưởng thành: “ Ngày mai tao sẽ bỏ mày mà đi .” Buồn!

Nhớ bụi chuối, lùm tre, khóm chuối mình lại nhớ tới hai chậu lan trước nhà. Ngày mình về nó eò uột héo hắt còn nay nó vươn dài gần mười cành khoẻ khoắn, nó như đang ra sức khoe sắc khoe hương để trả công yêu mến của mình. Nhưng  ngày mai tao sẽ bỏ mầy mà đi” thôi. Buồn!

Ngày mai, ngày mai mình sẽ một lần nữa tự chứng nhận được cái tính vô thường của vạn vật, của đời người mà biết buông bỏ hơn, hỉ xả hơn và biết chấp nhận hơn, biết quyết tâm tự hát bài “ Buồn ơi ta xin chào mi” dù nước mắt có rơi đi nữa.
Đêm 24/9/14