Saturday, March 10, 2012

CHÒI MÂM SON


Description: ặc địnhChòi mâm son 
1- EM ĐÃ CÓ MANG

Vừa trở về nhà sau gần hai tháng tới lui trong bệnh viện nuôi bố bệnh, Quý đi nhanh vào nhà gieo mình xuống ghế, cô như gieo xuống luôn một cái giỏ mệt nhọc to tướng: nào ly, nào lọ, nước nóng, nước lạnh.Cô thở dài nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “May mà ông cụ được xuất viện về nhà, thêm vài ba hôm nữa chắc tới lượt hai chị em cô phải nhập viện quá. Thôi tranh thủ nghỉ ngơi tí rồi chiều lại chạy vào với ông trong nhà cô em”. Cô vói giọng kêu:
-Thuý ơi, pha cho cô một ly đá chanh. Có cơm nước gì cho cậu chưa em?
Giọng cô ngọt ngào. Thuý, là cô giúp việc từ hơn một năm nay trong nhà mà cô coi như em út. Thương con bé còn nhỏ mà phải xa nhà mưu sinh, cô hay giúp đỡ. Tin tưởng con bé có khuôn mặt hiền lành, cô giao nhà không nghi ngại.Từ dưới nhà, Thuý, ngọt ngào đáp trả:
-Cô chờ em chút. Cơm nước gì cũng xong cả rồi ạ.
Một lúc con bé mang nước ra, Quý vừa uống nước, vừa tâm tình :
-May mà cụ đã khá hơn. Nếu cụ còn nằm thêm nữa chắc cô cũng bẹp theo luôn. Thôi để cô tắm táp chút, bỏ ba hột vô bụng rồi chiều lại phải qua nhà dì Út thăm ông.


Quý vào tắm xong, định ra ăn cơm. Nghĩ sao cô lại gọi :
-Em ăn cơm chưa? Hay vào đây ăn với cô luôn cho vui.
-Dạ cô cứ ăn cho xong rồi em có chuyện quan trọng muốn thưa với cô ạ.
-Ồ, ngay lúc này em đừng có nói với cô là em nghỉ làm để về quê lấy chồng nha.
Thay vì trả lời chủ, ngay,Thuý kéo ghế ngồi vào bàn, cô từ từ nói, giọng có hơi cố tỏ ra bình tĩnh:
- Dạ, em giờ cũng gần như vừa có chồng vừa có con cô ạ.
- Trời, em lỡ mang thai với ai hả?
- Dạ.
- Vậy rồi giờ tính sao? Hai đứa có tính cưới hỏi gì không?
- Dạ cái đó còn tuỳ chị ... ạ. Đột ngột Thuý đổi cách xưng hô. Quý thấy hơi lạ nhưng cô cho là con nhỏ muốn bày tỏ tình chị em, không ngôi thứ trong nhà.
- Thì lỡ rồi phải cưới cho con có cha chứ biết sao.
- Chị cũng đồng ý là đã lỡ có mang thì phải làm sao cho con có cha chứ ạ?.
- Thì…
Tự nhiên Quý khựng lại. Cô linh cảm có điều gì bất ổn qua kiểu cách nói chuyện của cô giúp việc. Thay vì đau khổ cho một chuyện lỡ lầm, cái cách của cô bé này như đang gài cho cô sụp bẫy. Quý không nói tiếp nữa mà nhìn cô giúp việc chằm chằm chờ, hình như trong lòng cô đang chờ một quả bom nổ. Oshin Thuý đưa ra một que thử thai có hai vạch hồng:
-Em có mang với anh nhà chị ạ.
Đất trời sụp đổ, cô lấp bấp:
-Mầy…mầy..mầy..


-Em có mang với anh nhà, với chồng chị. Oshin nói chậm, rõ hơn.
-Mầy dám…
-Dạ em chăm sóc anh suốt thời gian chị ngủ lại ở bệnh viện với ông đó ạ.
-Trời ơi..
-Thì chính chị nhờ em chăm sóc anh chu đáo mà.
-Là tao nói cơm nước, tao không nói…
-Dĩ nhiên chị không nhờ em ngủ với chồng chị, là em tự ý…

Mất bình tĩnh, Thuý nhào tới tán hết sức, liên tục vào mặt Thuý. Oshin Thuý ngồi yên chịu đòn, như đã chuẩn bị tinh thần và đã rất sẵn sàng. Khi Quý đã hết hơi, có phần hả dạ do thái độ cam chịu không phản kháng của Oshin thì cô gào lên khóc, khóc thật to, khóc để cho khí quản trong ***g ngực được giãn nỡ ra trước khi cô ngất. Chờ cho âm điệu tiếng khóc của chủ bớt nức nở, oshin Thuý bình tĩnh nói :
-Chị đã đánh đã tay rồi đó, coi như em đã trả lại lòng tốt của chị đối với em bấy lâu nay !.
Quý rùng mình. Từ ngày oshin Thuý vô nhà, cô đã đem tư tưởng nhân quyền, bình quyền bom vào đầu con bé. Cô khuyến khích nó đọc sách báo, cô dạy nó :

-Làm với chị một thời gian thôi. Ở nhà buồn thì lấy sách báo ra đọc, xem tivi. Xem TV thì nên coi phần tin tức phóng sự cho có kiến thức. Để chị coi chừng nào có đám nào tốt thì chị lo cho.
Quý thậm chí còn tạo điều kiện để con Thuý có dịp tiếp cận với tài xế của mình. Một đứa chạy xe, một đứa giúp việc nhà thì tiện lợi nhất đời. Nhưng con Thuý chê thằng Hưng, nó nói:
-Cô đã bảo em cố gắng thoát nghèo khó thì em sẽ cố cho đáng, chứ như anh Hưng lái xe, ở làng em, em quơ một nắm.
Quý cười, cô thích cái cao ngạo của con nhỏ mà cô gọi là đệ tử mình. Thuý tiếp :
-Bây giờ chuyện đã vậy, anh chị tính sao đây?
-Mầy ôm gói ra khỏi nhà tao ngay.
-Em cũng rất sẵn lòng ra khỏi nhà chị nhưng anh Hoàng phải lo cho em chỗ ăn ở đàng hoàng để chờ sinh nở nữa đã.
-Đồ khốn nạn, ra khỏi nhà tao ngay.
-Chắc là em chưa ra khỏi nhà ngay đựơc đâu ạ.
Nói xong nó đứng dậy đi về cái phòng nhỏ dành cho gia nhân, vừa đi vừa quay lại nói :
-Chị dọn dùm, em đã hôi cơm tanh cá rồi. ( còn tiếp)

2- TẠI SAO ?

Quý ngồi bất động trên salon. Lòng cô ngổn ngang, cô khóc rồi nín, nín một hồi lại khóc. Cô chẳng biết phải đối phó sao với tình hình này. Cô không dám tin những điều nghe thấy từ oshin Thuý là sự thật. Chồng cô không bao giờ có thể là người đàn ông phản bội vợ. Hai vợ chồng cô sống với nhau biết bao là đầm ấm. Họ đã luôn cảm thấy cần thiết có nhau. Họ có thể nói vói nhau mọi điều. Vậy thì vì lý do gì anh lại phản bội cô, mà lại phản bội với một đứa giúp việc, một chuyện bĩ ổi nhất mà bình thường anh kịch liệt lên án. Cô nhớ chính anh đã từ chối giao du với một thằng bạn học cũ vì nó phạm phải cái lỗi tày trời này. Anh nói, “ Nếu chịu không nổI thì ăn bánh trả tiền chứ một thằng đàn ông có lý trí, có sĩ diện sẽ không bao giờ để những chuyện lăng nhăng đồi bại như vậy ảnh hưởng tới danh dự, tới hạnh phúc gia đình. Bạn bè hay nhắc nhở cô đừng để mỡ trước miệng mèo nhưng bao giờ cô cũng cười thách đố, chồng cô là một người có tư cách, có địa vị cao trong xã hội, tệ nhất thì anh léng phéng ở đâu đó cho đáng, không bao giờ với một người giúp việc trong nhà để có thể thân bại danh liệt. Cũng chính vì thế mà cô hoàn toàn yên tâm khi vắng nhà để lo cho bố bệnh lâu ngày trong bệnh viện.


Vậy thì vì lý do gì anh lại như thế? Tình dục ư? Cô không nghĩ vậy, dù đây là đề tài duy nhất mà cô ngại trao đổi thẳng thắn với chồng. Dẫu gì thì cô vẫn là một người đàn bà Á đông, không quen nói về đề tài nhạy cảm này. Nhưng bằng cảm nhận của một người vợ, cô biết anh không có điều gì thất vọng.Vậy thì tại sao người đàn ông cô yêu quí nhất đời, tin tưởng nhất đời lại đan tâm chà đạp tình yêu tuyệt đối của cô dành cho anh?

Đêm đã xuống nhưng cô vẫn không muốn đứng dậy bật đèn, cô không muốn cái con giựt chồng cô bước ra, thấy được cái khuôn mặt thảm hại của cô bây giờ. Cô ngồi trong bóng tối mà tự đau xót cho bản thân, mà căm thù cái “con rắn độc” đó, mà giận tím gan tím ruột cái thằng chồng khốn kiếp. Cô điên lên khi nghĩ đến hình ảnh chồng mình đã có những giây phút bên cái con quỷ cái đó nhưng cô thực sự không biết phải làm sao đây. Rõ ràng là con này muốn ăn vạ. Nó không hề sợ cô mà còn dám thách thức và dám đặt điều kiện. Cô muốn nó biến mất, thậm chí chết ngay đi nhưng cô biết cô không có khả năng giết người. Dù đau cho đến tận cùng, cô cũng còn đủ tỉnh táo để biết rằng làm vậy là dại, là tự mình chôn sống mình. Đó là chưa kể, cô hoàn toàn không có khả năng làm được chuyện đó. Vậy thì chia tay với chồng, với người đàn ông đốn mạt đó… Không, cô không muốn chia tay với chồng. Cô vẫn còn yêu anh và vẫn còn tha thiết có anh trong đời. Mà chia tay để cái con quỷ đó được chiếm trọn vẹn người đàn ông của cô ư? Không bao giờ! Cô không bao giờ muốn mất anh. Cô cũng không bao giờ chịu nhường anh cho nó. Khi nghĩ đến chia tay chồng thì bao nhiêu kỷ niệm cô có với anh ùa về : ba năm quen biết ở trung học, bốn năm chờ nhau để xong đại học, năm năm cùng bỏ ra bao nhiêu công sức để gây dựng sự nghiệp trước khi lên kế hoạch có con. Mà li dị lúc này chắc bố cô sẽ chết mất, tội nghiệp ông bố nay ốm mai đau của cô, ông đã hân hoan hết sức khi một mình đứng ra tổ chức đám cưới cho con gái, bù đắp cho bao năm ông làm gà trống nuôi con.

Cô thấy bế tắc, tuyệt vọng và lại khóc thầm trong bóng đêm.



Cô cứ ngồi thế cho đến khi trời tối mịt. Có tiếng lịt kịt trong bếp. Chắc là oshin tự vào bếp để kiếm ăn cho bản thân, không phải là lo bữa ăn tối cho chủ nữa. Nghe tiếng của nó, cô bắt đầu hướng suy nghĩ về nó. Cô quay cuồng với bao ý nghĩ đúng sai. Cô sai không khi cô có ra sức dạy dỗ con Thuý ý chí vươn lên vì cô thương nó, cô sợ nó lấy chồng quê, cam phận đẻ con cho chồng mà có khi còn bị chồng đánh đập. Cô thù ghét chuyện bạo hành gia đình. Cô muốn nó thoát khỏi đói nghèo bằng chính đôi tay và khối óc của mình, cô nói :
- Đừng bao giờ nghĩ tới chuyện đổi đời bằng cách lấy mấy thằng Hàn quốc hay Đài loan già khú, tàn tật. Hãy cố gắng kiếm một nghề nghiệp nào cho thành thạo mà sống.

Cô tự thấy mình đâu có dạy nó điều gì sai đâu. Mà yêu thương nó thì cũng đâu có gì là sai cơ chứ. Nó giúp cô đảm đương chuyện nhà một cách tận tuỵ ân cần. Cô trả nó tiền lẻ mà cô có. Có nhớ tới những lời nhắc nhở của bạn bè. Thế mà... trời ơi!

Đang quẫn trí đến cùng cực thì cô thấy bóng con Bucky ngốc đầu dậy hực lên vài tiếng, dấu hiệu nó mừng chủ về. Rồi cô nghe tiếng mở cổng. Cuối cùng chồng cô cũng chịu bò về !
3. LỖI TẠI CUỘC ĐỜI


Gần mười hai giờ khuya thì Hoàng về. Quý vẫn ngồi đó bất động. Dù đã say đến đi không đứng vững, anh vẫn đủ nhận ra cái hậu quả nghiêm trọng của chuyện mình làm như cái màn đêm đang bao trùm cả nhà anh, chực nuốt chửng hạnh phúc gia đình anh. Lần mò công tắc mở đèn, anh hết sức sợ hãi khi thấy vợ ngồi như tượng đá trong bóng đêm. Vậy là vợ anh đã biết, cái con khốn nạn đó nó đã tự làm cái điều anh từ chối làm theo yêu cầu của nó. Anh thu hết can đảm, từ từ đến bên vợ, chị vẫn bất động. Anh ngồi xuống dưới chân vợ, van xin:
-Quý ơi, tha lỗi cho anh, không phải anh muốn làm vậy.

Quý vẫn ngồi bất động, không còn khóc được nữa, nước mắt đã cạn rồi. Nhưng Hoàng lại khóc:
-Quý ơi, em nói gì đi, em đánh đập chưởi mắng gì anh cũng được nhưng đừng ngồi im nữa. Anh van xin em, không phải anh muốn làm vậy. Anh không bao giờ muốn phản bội em.
-Vậy chứ chuyện nó có thai chưa được gọi là phản bội à? Cô lạnh giọng nói.
-Là nó ép anh.
-Nó là đàn bà con gái mà nó ép được anh ngủ với nó hả?
-Chính là nó ép anh.
Rồi Hoàng kể. Những ngày vợ phải vào bệnh viện nuôi cha, đêm anh phải ở nhà một mình với cô gái trẻ. Con nhỏ cứ tìm cách đụng chạm anh. Khi thì chủ động đứng sau lưng bàn ăn để lấy cá, lấy thịt cho anh, để dựa nguyên bộ ngực con gái lên người anh. Anh đã nghiêm giọng với nó:
-Em cứ để mặc tôi ăn được rồi.
Nhưng nó cứ lờ lời anh nói đi. Nó bảo:
-Cô bảo em chăm sóc cậu cho thật kỹ, em không khéo vỗ béo cậu về cô mắng cho.
Có lần anh đang ngồi xem TV thì nó chạy ào từ phòng tắm vào, tóc ướt quấn trên đầu, mình quấn một cái khăn, chân tay ướt nhẹp lòi ra ngoài hết sức khiêu khích, anh trợn mắt nhìn thì nó kêu lên:
-Cậu vào phòng tắm xem dùm cháu, cháu đang tắm gội thì nước bị tắt.
Anh gắt:
-Mai mốt không được ăn mặc hớ hênh như vậy vào gặp tôi nữa nhé.
-Dạ, cháu đang tắm mà.


Con Thuý trả lời hồn nhiên. Rồi khi anh vào phòng tắm coi lại vòi nước, nó cũng vào theo chỉ trỏ. Hoá ra là vòi nước tự nhiên bị ai đó khoá ống cái. Khi nước vừa chảy lại, anh quay lại báo cho nó biết thì đã thấy nó trần như nhọng, nó nhào tới ôm lấy anh hôn, anh cố đẩy nó ra nhưng nó cứ quấn chặt lấy anh. Anh biết là anh không nên.., anh biết rằng anh phải bản lĩnh mà trốn chạy cái con yêu tinh này. Anh biết rằng anh không thể phạm tội với người vợ mà anh yêu quí nhất đời… Anh cố gỡ nó ra nhưng tay chân nó như gọng kềm quấn chặt lấy anh. Đôi mắt nó long lanh si dại, đôi môi nó khao khát, người nó rực lửa và người anh cũng bắt đầu rực lửa. Cái phần “ con” đã lấn lướt cái phần người trong anh. Trong một thoáng, anh buông thả, anh còn tự nhủ: “ Chỉ một lần này rồi thôi, mình sẽ không bao giờ tái phạm ” Khuôn mặt của người vợ yêu dấu mờ nhạt, chỉ còn lại trước mặt anh một niềm đam mê cháy bỏng của một người đàn bà đang khao khát. Cái cháy bỏng của một cô gái lõa thể trước mắt đã đốt cháy anh và anh cũng bắt đầu khao khát sau bao ngày phải xa vợ. Sau lần đó, khi tỉnh người lại anh đã rất sợ. Anh vừa muốn thú thiệt với vợ , lại vừa sợ vợ biết chuyện lỡ lầm. Anh đã sống trong tâm trạng tội lỗi. Anh đã bảo vợ:
-Không có em ở nhà, em cho con Thuý nghỉ đi. Trai đơn gái chiếc ở chung một nhà dễ bị hiểu lầm lắm.
Khi nghe chồng nói, Quý càng tin tưởng chồng hơn :
-Em nuôi bố thì cũng chỉ vài ngày thôi, giờ cho nó nghỉ thì mai mốt phải kiếm đứa khác thế vào đâu có dễ. Con này nó giỏi lại thật thà. Hơn nữa, em bận trong này, lấy ai lo cơm nước áo quần cho anh.
-Hay ban đêm, em cho nó nuôi bố thay em vậy.
-Đâu được, con cái không đích thân nuôi dưỡng, em sợ bố tủi.

Hòang đã rất sợ chuyện tồi tệ cũ sẽ lập lại. Tối anh vô bệnh viện, ở lại thật lâu với vợ và tránh không ăn cơm chiều ở nhà. Anh muốn tránh chuyện chỉ có hai người. Chuyện tránh né của anh con Thúy có đần cũng biết nên nó càng rắp tâm rình rập. Một hôm anh có nhiều việc phải mang về nhà làm việc khuya. Đang tập trung cao độ anh chợt nghe tiếng kêu thét hãi hùng từ phòng con Thúy:
-Cứu với, cứu với, chết tôi rồi.
Tiếng kêu nghe rất nguy kịch, anh chạy ngay xuống phòng nó, cửa vẫn mở, đèn không mở, anh hỏi dồn dập:
-Chuyện gì vậy, chuyện gì vậy?
Không nghe con Thuý trả lời, Hoàng luýnh quýnh không biết đèn phòng của Oshin nằm ở đâu mà lần, anh kêu :
-Thuý, Thuý, chuyện gì vậy?

Thuý không trả lời, chỉ nghe tiếng ú ớ cứ như ai đang bóp cổ nó. Theo tiếng kêu rên anh lần bước tới tìm và khi anh vừa quơ tay đụng tới mặt nó thì nó tung mềm, hai tay dang ra ôm cứng lấy anh. Lúc đó anh cảm nhận con Thuý đang trần như nhộng và anh lại vấp ngả lần nữa. Rồi đã có lần hai thì có thêm lần ba, lần tư vào những đêm vắng vợ. Và đã quen mùi, quen tội lỗi thì anh không cố né tránh nữa. Anh trượt dài cho đến sáng nay nó báo tin có thai và yêu cầu anh có trách nhiệm. Anh không còn tỉnh táo được nữa nên bỏ đi nhậu. Lòng sợ hãi cho một gia đình đang tràn trề hạnh phúc giờ đang có nguy cơ đổ vỡ. Một sự nghiệp đang lên cũng đang chông chênh bên bờ vực…
-Chuyện là như vậy đó, chỉ có em mới cứu được anh. Anh có lỗi nhưng anh chỉ là một thằng đàn ông người trần mắt thịt thôi.
Hoàng gục đâu xuống khóc. Nước mắt của người đàn ông làm Quý mềm lòng. Tội lỗi này của anh có phần do cô tạo ra. Tim cô tan nát, lòng cô rối bời. Cô tự hỏi tội lỗi này bắt nguồn từ đâu, từ lòng hiếu thảo của cô đối với cha già, tự sự ham muốn nhất thời của chồng hay đây chỉ là “ lỗi tại cuộc đời!”, như một người bạn của cô thường nói.

4- ĐỐI ĐẦU

Sao bao đêm thức trắng. Quý quyết định nói chuyện sòng phẳng với Oshin Thuý:
-Bây giờ em tính sao?
-Em đã nói rõ là em tính sao rồi mà.
-Em quyết giữ thai à?
-Vâng, em không dễ có con được với một người vừa trí thức, vừa đẹp trai như anh Hoàng nhà mình.
-Em đừng quên là anh Hoàng đã có gia đình. Em quan hệ với người có gia đình là vi phạm luật hôn nhân và gia đình.
-Em chẳng cần quái gì luật hôn nhân, em cũng chả sợ gì luật hôn nhân. Em cũng chẳng có gì để mất. Mà có mất gì thì em cũng quyết lấy lại bằng hơn.
Biết đụng phải cái đứa ăn vạ làm tiền, Quý cảm thấy hối tiếc cho bản thân và cho gia đình. Cô bớt oán trách chồng. Cô bảo :
-Cô cố tình quyến rũ chồng tôi.
-Quan trọng là em quyến rũ thành công. Chị chả dạy “ Khôn chết, dại chết, biết là sống “đó sao? Em đã biết anh chị từ trước khi anh chị biết em. Nếu không, em cũng chả vào nhà này…
-Ý của cô..
-Vâng, nhà nghèo phải đi vào đây kiếm sống chỉ là cái cớ thôi. Cái chính là bọn em muốn kiếm chồng vừa giàu, vừa có địa vị cơ. Chí ít cũng làm mẹ của một đứa con có ông bố danh giá, có ông bà giàu có …. Để đạt được mục đích đó là cả một kế hoạch lâu dài đấy chị ạ, lại phải khổ nhục kế nữa đấy .
-Vậy cô vào nhà tôi là âm mưu từ trước rồi à?
-Với chị thì em xin vâng, với anh thì em chỉ có tình yêu dại khờ thôi. Oshin dài giọng cười chế nhạo.
-Bây giờ cô muốn gì?
-Em chẳng dám mơ anh bỏ vợ để cưới em, dù em có lợi thế hơn chị là em sắp có con đấy ạ. Còn chị thì nghe nói cũng hơi lâu rồi…
-Cô ra khỏi nhà tôi ngay. Quý chỉ tay ra cửa, giọng cương quyết.
- Chị lại đuổi nữa rồi. Em đã bảo là em sẽ đi ngay nếu anh chị thu xếp cho em một chỗ ăn ở tử tế mà.
Quý bất lực, cô chỉ còn biết bậc lên khóc nức nở. Hình như cô không đủ bản lĩnh để đối đầu với cô giúp việc. Oshin Thuý nhìn cô chủ đắc thắng.


Sau khi bình tâm Quý quyết định nói chuyện dứt khoát với chồng :
-Em không muốn trách móc gì anh nữa nhưng chuyện của con Thuý anh phải sớm giải quyết. Em sẵn sàng trả tự do để anh có thể làm trách nhiệm của một người cha.
Hoàng van nài :
-Em thừa biết là anh chỉ bị gài bẫy thôi, anh không có ý phá vỡ gia đình mình đã dày công gây dựng. Anh xin em cố giúp anh thoát ra lưới nhện này.
-Nhưng nó sắp có con với anh.
-Hãy giúp anh. Hãy nói cô ấy bỏ thai. Dù đứa trẻ vô tội nhưng anh không muốn có con với con quỷ đó.
-Cô ấy đã quyết giữ con. Em sẵn sàng nhận nuôi con cho anh. Anh có thể cho cô ấy một món tiền hậu hỉ. Đẻ xong cô ấy để con lại cho mình.
-Được, anh sẽ nói chuyện với nó.

Hoàng cố hết sức nhẹ nhàng thuyết phục :
-Tôi đã có gia đình. Tôi không thể lấy em được.
-Em không yêu cầu anh phải bỏ vợ cưới xin em.
-Nếu em biết vậy thì tốt. Tôi xin lỗi là đã không kềm chế được bản thân…
-Không kềm chế cũng không sao, miễn là anh có trách nhiệm. Em nhắc lại. Em không yêu cầu anh bỏ vợ nhưng em yêu cầu anh có trách nhiệm với em và với con.
-Dĩ nhiên là tôi có trách nhiệm. Tôi sẽ chịu mọi chi phí cho em đi bác sĩ giải quyết vấn đề và gửi em một số tiền để em có thể có vốn về quê làm ăn.
-Dạ em không có ý định làm ăn khi em có chồng đủ để nuôi sống mẹ con em ăn ạ.
-Tôi không hiểu em định nói gì . Hoàng hốt hoảng, mơ hồ thấy bị đe doạ.
-Dạ thì em đến sau, em chấp nhận lẻ mọn để cho con có cha ạ.
-Em đừng đùa. Hoàng cắt ngang. Tôi không có ý định lấy vợ lẻ.
-Anh đã có vợ lẻ rồi ạ.
-Nghe đây. Hoàng quát. Em muốn ra sao thì ra.Tôi không muốn vi phạm chế độ một vợ một chồng.
-Rất tiếc là anh đã vi phạm rồi ạ.
-Là cô bẫy tôi. Tôi sẽ ăn bánh trả tiền.
-Nhưng em đâu phải là con đĩ để anh ăn bánh trả tiền.
-Cô còn tệ hơn một con đĩ, cô là đồ lừa bịp.
Đột ngột Oshin đổi giọng :
-Vậy thôi mai em sẽ vào cơ quan anh báo cho mọi người biết em đã lừa bịp anh đến mang thai và anh định tống cổ em ra khỏi nhà nhá.
Oshin Thuý đứng dậy bỏ về phòng. Hoàng gọi giật ngược lại :
-Cô đi đâu. Cô ra khỏi nhà tôi ngay.
-A, hết vợ đuổi rồi giờ tới chồng đuổi, con này không dễ bị ăn hiếp thế đâu. Tôi chỉ ra khỏi nhà khi anh lo cho tôi chỗ ăn ở đàng hoàng thôi.
Oshin Thúy nói xong câu, đứng dậy bỏ về phòng gia nhân. Hoàng bức đầu, một người có ăn học, được tiếng thông minh như anh lại không đủ sức đối đầu với một con bé giúp việc.


5. NĂM TRĂM TRIỆU ĐỒNG THÔI!
Chỉ mấy hôm thôi mà hai vợ chồng Hoàng và Quý gầy sộp, mất ăn mất ngủ. Hạnh phúc bị đe doạ. Sự nghiệp bị đe doạ. Cuối cùng Quý quyết định:
-Hay mình vể hỏi ý kiến của mẹ, nhờ mẹ giúp.
Mẹ đây là mẹ của Hòang. Bà là một người mưu trí, hiểu bíêt và rất giỏi đối phó với những tình huống gay go. Hoàng bác ngay:
-Không thể được. Mẹ mắng chết.
-Thà để mẹ mắng mà mẹ chỉ đường cho đi còn hơn là bế tắc. Quý kiên quyết
-Mẹ đang thèm cháu. Anh sợ…
-Anh đừng lo. Có thể em cũng sắp cho mẹ một đứa cháu đây….
-Em…
-Có thể. Em trễ. Que thử thai đã có hai vệt màu hồng nhưng mấy hôm nay rối trí quá nên chưa đi bác sĩ. Thôi về nói hết với mẹ đi anh.


Chuông cửa réo. Oshin Thúy ra mở rồi theo bà vào.
Mẹ chồng của Quý, bà Nếp đến. Vừa vào đến nhà bà đã hỏi:
-Có chuyện gì mà con Thuý nằn nặc kêu mẹ sang vậy Quý?
-Ồ, là con Thuý gọi mẹ sang hả? Quý kinh ngạc kêu lên. Oshin Thúy tranh trả lời:
-Dạ, chính là em mời bà sang ạ. Dạ, là con mời mẹ sang để báo mẹ tin vui ạ.
-Hả, mầy gọi ai là mẹ?
-Dạ, là vì con đang mang giọt máu của cháu nội bà ạ.
Bà Nếp chưng hửng, hỏi con dâu:
-Vậy là sao hả con?
Quý chưa kịp trả lời thì Oshin đã quỳ xuống dưới chân mẹ Hoàng :
-Dạ thưa mẹ, con đã lỡ dại có mang với anh Hoàng.
-Xin cô khoan hãy gọi tôi là mẹ. Tôi phải nói chuyện với các con tôi đã. Con tôi không phải là thứ ngủ lang, trừ khi cô tự ý chui vào giường của nó.
-Dạ thưa, con xin mẹ thương giọt máu con đang mang là cháu của bà ạ.
-Cô phải biết nó đã có vợ. Con dâu tôi lúc nào cũng tốt với cô, tôi thiết nghĩ cô không nhẫn tâm phá hoại gia đình chủ mình chứ.
Bà Nếp nhấn mạnh từ “ chủ” như nhắc nhở. Đã từ lâu bà đã cảm thấy không yên tâm với cái cô người làm vượt quá tiêu chuẩn này: quá sạch sẽ tinh tươm, quá khôn ngoan, quá ngọt ngào, quá khéo léo. Một người như vậy sao lại cam tâm đi giúp việc nhà. Chuyện này bà đã nhắc khéo con dâu nhưng nó quá tin người, quá tin chồng. Oshin vẫn nhẫn nhục :
-Dạ, mẹ không thương con thì mẹ cũng thương giọt máu của con trai mẹ.
-Thứ nhất cô không được gọi tôi tôi là mẹ. Ngoài con trai tôi ra, chỉ có con dâu tôi đem trầu cau cưới hỏi đàng hoàng mới được gọi tôi như thế. Thứ hai, tôi chỉ muốn làm bà của những đứa cháu con nhà tử tế, có cưới hỏi đàng hoàng, còn cái ngữ của cô…đừng mơ!
Oshin Thuý vẫn cúi gầm đầu, kiên trì khóc lóc:
-Mẹ đang mong cháu. Bây giờ có cháu sao mẹ lại đang tâm không nhận.
-Cô nghe đây, tôi lập lại, tôi chỉ mong có cháu với con nhà tử tế, không phải với loại mèo mã gà đồng, cái ngữ gái rình chồng người ta như cô. Tôi cũng đã sắp có cháu rồi. Cô đừng hòng đũa mốc mà chòi mâm son. Cô không chui vào giường của con tôi thì con tôi thèm mà hửi tới cái thứ như cô.

Thấy mềm mỏng không xong, Oshin trở mặt:
-Tôi có chui vào giường con bà hay không thì con bà cũng đã ngủ với tôi có con. Bây giờ mấy ngừơi tính sao?
-Chính tôi muốn hỏi cô tính sao cho sớm, có lợi cho bản thân thì tính?
-Tôi muốn có danh phận, con tôi được nuôi dạy theo tiêu chuẩn của cháu bà.
-Cô không bao giờ có danh phận được trong gia đình tôi. Bây giờ cô muốn bao nhiêu?
-Tôi không muốn tiền, tôi muốn có một cái nhà nhỏ nhỏ để nuôi dạy đứa cháu của một
người giàu có quyền thế như gia đình nội nó, như là con của bố nó.

-Cô quên chuyện đó đi. Tôi có thể đưa cô đi bỏ thai và bồi dưỡng cô năm triệu.
-Bà ơi, cháu của bà giá đâu có rẻ thế. Phá trinh lại bỏ thai nữa thì ít nhất cũng năm trăm triệu đấy.
- À, cô ra giá rồi đó hả? Cô mà trinh tiết gì?
-Chuyện đó chỉ có anh Hoàng mới trả lời được thôi.
-Tôi đồng ý năm mươi triệu. Cô sẽ được bỏ thai ở phòng mạch tôi chỉ định.
-Năm mươi triệu là tiền trinh tiết. Còn tiền đau đớn, tiền mất con nữa bà ạ.
-Nghe đây. Chỉ năm mươi triệu hoặc không có gì cả..
-Tiếc là tôi sống ở nhà này đủ lâu để hiểu mấy người có dám đánh đổi danh dự vì năm trăm triệu không thôi?
- Năm tram triệu không phải là một đống giấy. Tôi thách cô muốn làm gì thì cứ làm.
-Vậy thì thôi, tôi sẽ giữ con. Rồi đây ai cũng biết con bà hiếp dâm người làm đến có con. Rồi hai mươi năm sau bà sẽ có một đứa cháu ma cô ma cạo hay ăn cướp gì đó. Điều đó cũng vinh dự lắm đấy.
-Hoá ra cô đã chuẩn bị cả bước tiến lẫn bước lùi rồi đó hả?
-Đúng vậy. Lấy chồng Hàn quốc hay Đài loan thì cũng có khá gì hơn bán trinh sạch hay vợ lẻ thơm. Người ta nói đàn ông quan tắt thì chầy. Đàn bà quan tắt nửa ngày…
-Thôi được, tao cần có vài ngày để gom tiền rồi đưa mầy đi bỏ thai.
-Dạ thưa bà, chưa có tiền thì con chưa muốn bỏ thai đâu ạ.
- Nghe đây, tao không phải là một mỏ vàng để mầy đào. Mầy không chịu thì cứ để con đó mà đẻ, tao không cần biết tới. Nếu mầy có đẻ, tao cũng di chúc hết sản nghiệp to có cho đứa cháu nội hợp pháp, thằng Hoàng sẽ không có đồng nào để mầy có thể hôi của. Nếu mầy biết điều thì còn được một chút mà ấm thân, nếu không thì tao thách.
- Dạ thưa, bà không đành lòng để sự nghiệp của con bà tan nát.
- Tao chấp luôn. Không làm nhà nước thì vào cơ quan nước ngoài mà làm.
- Dạ thưa, cậu làm ở đâu con cũng có thể đến được.
- Được, mầy cứ làm theo kế hoạch của mầy. Tao cũng có kế hoạch của tao để cho cái thứ như mầy không bao giờ có thể hại ai được nữa trừ khi mầy chị suy nghĩ lại, theo tao đi “ giải quyết” và nhận tiền. Tao cho mầy ba ngày để suy nghĩ.
- Dạ, con cũng cho bà ba ngày để gom tiền. Có năm trăm triệu để con về quê lập nghiệp, con hứa sẽ không phiền gia đình bà nữa.
Nói xong Oshin đi về phòng để lại ba mẹ con của Hoàng há hốc mồm nhìn theo. Quý lại bắt đầu khóc:
- Mẹ giúp tụi con. Lỗi tại con đã treo mỡ trước miệng mèo, xin mẹ đừng la mắng chồng co tội nghiệp.
Bà Nếp vuốt đầu đứa con dâu hiền lành hiếu thảo:
- Thôi mẹ đã hai đứa đừng lo rầu nữa. Rồi bà hạ giọng:
- Chiều hai đứa qua nhà mẹ ăn cơm.


6. VỎ QUÍT DÀY, MÓNG TAY NHỌN

Ba ngày sau đến hẹn bà Nếp trở lại nhà con trai . Bà gọi oshin Thúy tới bảo:
- Thế cô đã nghĩ sao rồi?
Oshin lại lễ phép:
- Dạ thưa mẹ, nếu mẹ chấp nhận con dâu và cháu nội, con xin tùy sự sắp xếp của mẹ. Con có thể về bên nhà hầu hạ cha mẹ. Con chỉ cần anh Hoàng chia đều thời gian cho chúng con…
- Cám ơn cô. Thứ nhất tôi không dám nhận sự hầu hạ của cô. Thứ hai, con dâu tôi chắc chắn không bao giờ chịu có chung chồng cho cái thứ đốn mạt như cô. Bây giờ còn đứng cách cô cả thước, nó đã kinh tởm đến phát ói rồi, nói chi đến chuyện nó dám đến gần cô. Cô không nên có kế hoạch lâu dài với gia đình tôi. Tôi tin là khi có ý đồ vào nhà để gài bẫy con tôi, cô phải có đến ít nhất hai giải pháp, nói ra luôn đi.
Bỏ giọng phủ phục. Oshin nói:
- Vâng, thế bà cho con xin năm trăm triệu, con sẽ không dám làm phiền gia đình bà nữa.
- Cô sẽ bỏ thai chứ?
- Thưa, nếu bà không muốn giữ cháu thì con xin bỏ thai theo ý bà.
- Vậy cô bỏ thai đi rồi tôi sẽ đưa tiền cho cô.
- Dạ thưa, phải bỏ thai là đau đớn lắm ạ. Có khi còn để lại di chứng…
- Sao cô rành rọt thế. Chắc cô đã từng làm chuyện này ở đâu đó rồi.
- Thưa bà, đó là chuyện riêng của con ạ.
- Vâng, tôi cũng không cần biết chuyện đời riêng của cô. Có điều cô phải đến phòng khám do tôi chỉ định, nếu không thì sẽ không có xu nào hết.
- Dạ thưa, chưa có tiền thì con chưa đành lòng bước lên bàn khám để bỏ con đâu ạ.
- Được, chiều nay ba giờ tôi sẽ tới đưa cô đi.


Tại phòng khám bác sĩ BC. Bà Nếp vào gặp bác sĩ , bạn bà trao đổi trước rồi ra bảo oshin Thúy đi vào nhưng cô này lại dùng dằng đòi tiền:
- Dạ thưa, bà cho con xin tiền trước đi ạ.
Bà Nếp đưa trước cho Oshin năm chục triệu:
- Dạ, bà cho con xin đủ cả ạ.
- Bây giờ tôi chỉ có bấy nhiêu đó thôi. Xong việc tôi sẽ đưa thêm cho cô. Còn nếu cô muốn đổi ý thì tùy. Nên nhớ tôi có tiền chứ không phải thằng Hoàng có tiền. Giờ mà cô quậy quọ, nó sang hết tài sản giấy tờ qua tên vợ nó thì cô cũng không mong đợi gì được ở nó. Cô liều thì tôi cũng liều với cô.
- Dạ, bà cho con xin thêm, con sẽ làm theo ý bà.
Bà Nếp lục bóp một hồi lâu rồi nói:
- Ở đây tôi chỉ có thêm năm triệu nữa thôi. Bao giờ cô có giấy khám của bác sĩ tôi sẽ cho thêm. Nếu muốn đổi ý thì cứ trả năm mười triệu kia lại.
Không biết suy nghĩ thế nào, oshin Thúy chịu bước lên bàn khám.

Một giờ sau cô bước ra khép nép, mặt hơi tái xanh. Thấy bà Nếp, cô liền đưa giấy chứng nhận của bác sĩ đã thực hiện việc bỏ thai. Cô nói:
- Bà cho con xin phần còn lại.
Bà Nếp bảo:
- Về nhà lấy đồ, tôi sẽ đưa thêm.
Hai người lên taxi về nhà Quý- Hoàng. Cả hai vợ chồng đang ở nhà chờ tin của mẹ. Thấy Oshin đi đứng không mạnh dạn, khuôn mặt còn xanh mướt, Quý biết chuyện đã được bà mẹ chồng, xưa là chiến sĩ biệt động, sau là một doanh nhân thành đạt giải quyết xong rồi. Cô thấy nhẹ mình. Lòng hết sức biết ơn bà mẹ chồng đầy bản lĩnh. Cô cũng có chút thương xót với oshin Thúy, dẫu sao cũng thân phận đàn bà.

Vừa vào nhà, Thúy lại đòi tiền:
- Bà cho con xin tiền ạ.
- Cô vào lấy đồ đi.
Thúy vào phòng lục đục gì đó chừng mười lăm phút rồi xách ra một cái va li nhỏ. Cô đi tới chỗ mẹ con bà Nếp ngồi nói:
- Dạ, bà cho tiền con sẽ đi ngay ạ.
Hai vợ chồng Quý nhìn cô bằng ánh mắt kinh tởm. Bà Nếp liệng lên bàn một cái máy thu nhỏ nói:
- Cô nghe cái này chút đã…”….. con cũng cho bà ba ngày để gom tiền. Có năm trăm triệu để con về quê lập nghiệp, con hứa sẽ không phiền gia đình bà nữa”. Hóa ra bà Nếp đã thu lại toàn bộ các buổi nói chuyện của bà với Oshin…oshin Thúy tái mặt, bà Nếp dập tới:
- Nghe đây. Tôi không sợ tất cả mưu ma chước quỷ của cô, tôi chỉ không muốn giọt máu của con tôi ra đời từ một người mẹ bất lương như cô nên tôi phải nương tay. Giờ thì cô đi ra khỏi nhà tôi và cút cho khỏi thành phố này. Tôi mà còn thấy mặt cô ở đâu là tôi quyết đến lật mặt nạ của cô ngay. Tôi đã nghỉ hưu, tôi không ngán gì mấy trò bôi lọ danh dự của cô đâu. Con tôi không làm được ở nhà nước thì tôi cho nó làm với công ty nước ngoài. Nếu không thì thành lập danh nghiệp tư nhân…
Nghe cuộn băng, oshin Thúy đứng cứng họng, tái tím mặt. Cô đã không còn vũ khí gì để chống đỡ, cô trả giá:
- Bà cho con xin lại cuộn băng, con sẽ đi ngay.
- Tôi bán cuộn băng cho cô bằng nửa giá tiền cô đã lấy của tôi hôm nay đó.
- Dạ, con cần tiền để thuốc thang cho mẹ đang đau ốm ở nhà…
- Mặc xác nhà cô. Cô tưởng tôi tin cô sao? Cô cút ngay ra khỏi nhà tôi.
Bà Nếp đứng dậy, hét to thị uy. Oshin Thúy giật mình rồi lấy lại bình tĩnh, cô ả liếc cả nhà một cái rồi quay quả bước ra cổng. Vợ chồng Quý nhìn theo thở phào nhẹ nhỏm. Bà Nếp lẩm bẩm:
- Chuyện chưa từng thấy. Mẹ không biết làm sao mà cảnh giác cho mọi người đây.
Quý nhanh nhẩu:
- Dạ, để con kể cho bác Vẫn còn mơ biết, bác sẽ viết lên diễn đàn Vietcaravan, để cảnh giác các bác VC, nhất là mấy bác trong OVC

Ngày 10/7/2011
X

Friday, March 9, 2012

CON BUCKY



  1. CON BUCKY

Con Bucky đến nhà tôi ngay sau khi Minh tuyên bố dứt khoát:
-       Không có thêm một con chó nào vô cái nhà này nữa.

Mà thực vậy, nhà đã có bốn con chó rồi, lớp chúng nó thải chất rắn, chất lỏng, lớp chúng cắn lộn, lớp chúng giận hờn với nhau rồi giận hờn chủ… Ôi thôi bao nhiêu là chuyện phải làm, phải nhức đầu vì chúng. Dù có cố rửa ráy thế nào đi nữa, khách đến nhà vẫn nhận ra cái mùi ngai ngái khó chịu ngay từ cổng nhà.

Như những đứa con nít, hình ảnh bé bỏng đáng yêu của mấy chú chó con làm người ta quên mất là khi lớn lên, nó cũng đem tới cho bạn bao nhiêu rắc rối trên đời. Chó đực thì có nhu cầu tìm một chú chó cái, tìm không ra nó cũng khó chịu đau khổ, quạu quọ có khi đến tương tư mà bỏ mạng. Chó cái thì cũng có chu kỳ như một thiếu nữ, cũng dơ dáy nhếch nhác  định kỳ. Và khi nó đẻ thì cứ đàn bà nằm cữ, ta phải phụ chó mẹ, dòm ngó chó con, phải phụ giữ ấm lạnh cho mấy sinh linh bé nhỏ để chúng khỏi chết ngộp hay chết lạnh. Tôi mê chó con nhưng khi chúng lớn rồi thì tôi bắt đầu chán vì phải đối đầu với bao nhiêu cái rắc rối như với mấy đứa nhỏ  ở tuổi dậy thì.

Khi Minh tuyên bố dứt dạt như thế, có lẽ anh có ý bảo tôi đừng có thấy mấy con chó con dễ thương rồi vác về nữa. Đã đủ lắm rồi. Mà tôi cũng ngầm đồng ý với anh là. Bốn con chó trong một cái nhà là quá đủ ồn ào và dơ dáy nhưng cứ thấy chó con là lòng tôi lại dao động. Thực là không có gì dễ thương hơn những chú chó con. Nó nhỏ bé, ngây thơ, hồn nhiên, sinh động và rất tình cảm. Nó đến gần bạn, liếm vào bàn tay của bạn rất là âu yếm thương yêu. Nó ngước đôi mắt tròn xoe nhìn bạn rồi nó nhảy tới, nhảy lui, nhảy đứng, ngồi lùi để làm trò, để được bạn chú ý, để được bạn vuốt ve…Nó sẵn lòng làm tất cả để được một chút yêu thương. Trên đời này, chắc không có thứ tình cảm nào chân tình như tình cảm của một con chó dành cho chủ, nhất là tình cảm của mấy chú chó con bé bỏng, ngây thơ. Có lẽ vì vậy mà khi nuôi chó, người ta nhất  định phải nuôi những con chó từ khi nó còn bé xíu, từ khi nó còn chưa được định hình, định dạng  đẹp xấu, sang trọng hay tầm thường.

 Vậy đó, Bucky đến với gia đình chúng tôi trong hoàn cảnh như thế. Nó đến vào cái lúc mà cả nhà đã quá mệt mỏi với bốn con chó đã trưởng thành.

Hôm đó nhằm ngày ba mươi tết, Thằng Phú, một nhân viên cũ của Minh đem tới nhà tôi một con chó to gấp rưỡi một con chó Nhật. Phú hồ hởi nói:
-       Con chó này của ông Sếp em ,người Đài loan. Nó được sáu tháng tuổi rồi. Ông này về nước nhưng không kịp lo đủ thủ tục để đem nó đi nên ổng bắt em giữ dùm. Nhà em nhỏ xíu làm sao mà nuôi, với lại em cũng chẳng thích chó. Không bíêt chừng nào ổng qua  nữa, anh chị có thích thì giữ nó mà nuôi đi.
Tôi nhìn con chó một cách hờ hững. Nó chẳng có gì đặc sắc. Lông sát lẻm dù mịn màng. Chỉ có con bé Linh, con gái tôi là tỏ vẻ thích chí:
-       Nó đẹp chứ mẹ. Nó dễ thương quá. Y hệt như một con thú nhồi bông. Con thích nó quá.
 Con gái tôi ẳm con chó lên, nghiến răng nựng nịu, ghì sát chú chó vào lòng. Nó gián tiếp xin tôi được giữ con chó lại để nuôi. Tôi nhắc nhở:
-       Nhưng ba không cho nuôi thêm một con chó nào nữa.
Bé Linh vừa vuốt ve con chó vừa nói, giọng tiếc rẻ:
-       Ôi nó dễ thương quá, lông nó mịn ghê.
Tự nhiên tôi nghe tiếng kêu ứ ứ sau lưng. Ông nội bé Linh nói to:
-       Blacky…làm gì mà mầy sợ nó dữ vậy.
Thật lạ, con Blacky và con Spotty giống Phú quốc, nhìn thấy con chó nhỏ này tự nhiên sợ té đái, đứng không nổi, hai chân sau khụy xuống, miệng kêu ứ ứ không ra lời. Mấy con chó nhà đang cố hết sức lết về phía ba chồng tôi cầu cứu trong tuyệt vọng. Hai con chó Nhật nhỏ là con Cola và con Pepsi thì đang run lẩy bẩy dưới ghế. Bốn con chó đều tè ướt cả phòng.

Bị từ chối thằng Phú cụt hứng đem chó về. Cả nhà chúng tôi ngồi lại bàn tán về hiện tượng lạ. Một con chó con đã làm kinh tâm động phách cả bốn con chó đã trưởng thành.

Minh đi đâu đó về được cả nhà dành nhau kể chuyện một con chó con lạ đã làm tê liệt bốn con chó nhà. Nghe chuyện, Minh quên cả câu tuyên bố hùng hồn là không còn chỗ cho bất cứ con chó nào nữa, anh hứng chí rủ bé Linh đích thân đi tận Cầu bông bắt con chó nhỏ về ngay vào đêm ba mươi tết năm 1996. Tôi đặt con chó tên là Bucky, là cái tên của chú chó trong truyện “ Nhóm lửa lên” của Jack London.



Khi về nhà Bucky vẫn là một con chó con mới có sáu tháng tuổi. Thân xác dềnh dàng nhưng tính nết trẻ thơ. Nó thích đi đào gốc tre trước nhà, thích đùa giỡn với mấy chú chó khác trong nhà. Có khi nó đùa giỡn với cả con ruồi bay ngang, mấy chú bướm chập chờn trong sân dưới  khóm tre. Tính tình nó thật vui vẻ, ngây thơ, hồn nhiên. Con Bucky thật là dễ thương!

Chỉ sau vài ngày, bốn chú chó nhà đã nhận ra ngay là con Bucky không có gì đáng sợ. Rằng nó chỉ là một đứa con nít vô hại. Không hẹn mà nên, bốn con này cùng hiệp lực để bắt nạt chú chó nhỏ. Có khi cả bốn con ở bốn phía cùng tấn công một lúc. Con Bucky đang hồn nhiên nô đùa lại bị tấn công tới tấp bèn kêu la ăng ẳng cầu cứu. Tiếng kêu la của năm con chó làm huyên náo cả cái hẻm nhỏ yên tĩnh. Cả nhà tôi phải cùng nhau dùng cây, dùng gậy để tách chúng ra. Có khi quýnh quá má chồng tôi còn dùng luôn cả cái nồi, cái chão nào có sẵn trên tay làm vũ khí. Khi can thiệp được rồi thì máu me lênh láng đầy nhà. Thật là khổ! Chẳng hiểu sao bốn chú chó nhà cứ muốn triệt tiêu cái chú chó nhỏ ngây thơ lớn xác nhưng rất tồ này. Ba chồng tôi cứ phải theo gầm gừ để ngăn hai bên xáp lá cà đẫm máu.


2- TRẢ THÙ XƯA
Khỏang sáu tháng sau, Con Bucky được một tuổi. Bây giờ nó đã to lớn và đẹp gái lắm. Nhìn nó sang trọng y hệt như những chú chó bằng sứ mà người ta hay chưng làm cảnh ở các nhà giàu nông thôn. Nó oai vệ và dữ tợn như hình của các chú chó treo trước các cổng biệt thự :“ COI CHỪNG CHÓ DỮ”. Chúng tôi yên tâm có Bucky trong nhà. Chúng tôi tự hào có Bucky vừa hung dữ vừa ngoan ngõan như một quân nhân trong các doanh trại quân đội.

Một hôm tôi đi làm về thì nghe ba má chồng tôi trán ướt đẫm mồ hôi kể lại:
-       Không làm kịp thì con Cola bị nó bị cắn chết rồi. Cứ ngay cái cần cổ mà nó cắn, vừa cắn vừa vẫy.
-       Lại bốn con ăn hiếp một con nữa rồi chứ gì.
Nghe không rõ tôi góp chuyện bâng quơ, nghĩ là con Bucky lại bị ăn hiếp. Ba chồng tôi lên giọng:
-       Bốn con nào ăn hiếp một con? Là một mình con Bucky nó cắn bốn con.
-       Ba nói gì?
-       Một mình nó làm thịt hết bốn con. Chân trước nó đè con Cola, chân sau nó đá con Spotty, miệng nó cắn cổ con Blacky.Nó xoay vòng vòng cắn con này vả con kia. Bốn con không làm lại nó. Con mắt của nó đỏ ngầu mình thấy cũng sợ.

Vậy là vị trí của bầy chó đã bị đổi ngôi. Con Bucky bây giờ đã lớn và lên ngôi chủ soái. Nó nhớ thù xưa và bây giờ đến phiên bốn con kia sợ nó như ngày nào nó mới chân ướt chân ráo về nhà. Tôi nhớ lại hồi đó bốn con chó nhà  quyết tâm cắn chết con Bucky khi nó còn nhỏ dại, có lẽ mấy con chó này đã bíêt được mầm móng tai họa hôm nay. Bây giờ thì đã trễ, con Bucky đã tồn tại và đã lên ngôi.

Mà con Bucky thù dai thật. Tôi có một nhỏ bạn thân tên Quy hay đến nhà chơi luôn, con Bucky chưa bao giờ hăm he dọa nạt Quy nhưng một hôm trời mưa to, con Bucky sợ trời gầm trốn vào  nhà vệ sinh dưới dất. Nhỏ Quy cần dùng phòng này nên tôi đuổi nó ra. Bị đuổi ra khỏi phòng, nó ấm ức đứng dậy. Vừa đi ran ó vừa liếc lại hai đứa tôi với con mắt trắng dã. Chỉ có thế thôi mà từ đó trở đi, mỗi lần thấy nhỏ Quy là nó nhảy chồm lên làm dữ đến nỗi tôi phải theo canh chừng. Cái con chó này thật là tiểu nhân!

Bây giờ thì mấy con chó kia sợ nó phát khiếp. Mà ai nhìn nó lại không sợ chứ. Đã phát triễn đầy đủ, nó thành một con chó cái rất đẹp và rất oai vệ. Lông xám, ức trắng, mắt đen, bốn chân to và chắc như chân cọp. Nó có tướng đi oai vệ, có tướng ngồi sang trọng, có cái nhìn hốt hồn kẻ gian và có đôi hàm răng trắng dữ tợn của loài sói rừng làm kẻ gian tê liệt. Bác sĩ thú y nói nó lai sói. Thực ra hình dạng nó giống hệt mấy chú chó kéo xe ở vùng bắc cực.

Dù dữ tợn như vậy nhưng con Bucky là một con chó rất là biết vâng lời, có kỷ luật và rất tình cảm. Minh vẫn thường đùa:
-       Nó mà không sợ mình thì chắc mình phải sợ nó rồi.
Chỉ cần nhìn cái liếc mắt của chủ, con Bucky đã bíêt phải đi ngay vào hẻm nhỏ sau nhà hay nên tới gần để được ve vuốt. Chỉ cần nghe chủ hơi lên giọng thôi, nó biết ngay là nên tiếp tục làm dữ với khách hay là nên im ngay và đi về chỗ nằm của mình. Nó chỉ có cái thói hư lớn nhất là hay lợi dụng lúc không có người thì len lén giật cái nắm cửa để trốn vô nhà nằm. Nếu bị bắt gặp tại chỗ thì nó sẽ liếc mình một cái rồi giả tảng đi chỗ khác. Nếu đã vô nhà được rồi mà bị đuổi ra là nó nằm lì xuống đất chờ xem phản ứng của chủ. Nếu bị phản ứng dữ dội thì nó sẽ đứng dậy đi một vòng trong nhà cho đỡ quê rồi đi ra bằng cửa khác. Phản ứng của chủ ở mức độ vừa phải thì nó sẽ nằm vạ luôn không chịu ra, chỉ có Minh là có thể khiển được nó chỉ bằng một tiếng tằng hắng.

Con này là chó mà cũng bày đạt ngôi thứ lắm. Con Kìều, người giúp việc của gia đình tôi, cho nó ăn từ hồi mới về nhà nhưng nó chẳng bao giờ nó chịu tôn trọng con Kiều. Con Kiều mà lớn tiếng với nó là nó gầm gừ lại ngay. Cầm gậy lên doạ là nó nhe răng rah ù lại. Con Kiều cứ chưởi : “  Đồ chó này mất dạy !

  1. CHỌN LỌC TỰ NHIÊN

Cái chuyện con Bucky thành thiếu nữ lại cũng lắm điều. Hàng xóm tôi thấy nó thuộc giống chó quý, lạ nên đưa một con chó đực cũng to lớn đẹp trai đến lân la làm quen. Con Bucky không ưa anh chàng này bèn nhe răng ra gừ. Con chó nọ sợ hãi nép sát vào mình chủ, hai chân liệt tại chỗ đến đỗi chủ nó ra sức kéo cũng không giúp nó cất bước được.  Thôi rồi, kiểu này chắc nó thành gái già mất, có anh chàng nào dám bén mãng đến gần nó đâu.

Nó không chọn được anh chàng nào để trao gửi cái ngàn vàng nhưng việc phát triễn tuổi cập kê của nó thì dữ dôi lắm. Một hôm con Bucky bỏ ăn và phát sốt. Ông Tùng, bác sĩ thú y nói là tại mấy cái vú của nó cương quá nên có mũ. Lần đó nó phải được điều trị cả tuần liền nếu không thì có khả năng nó sẽ bị ung thú vú. Sau đó thì ông Tùng nói là nếu nó không chịu đực thì phải triệt sản, nếu không bệnh cũ sẽ tái phát và nó có thể chết.

Thực ra là dù con Bucky như hung thần với lũ chó nhà nhưng thỉnh thoảng nó cũng dịu dàng  thiếu nữ lắm. Có lúc tôi thấy nó cũng đưa tay ra khều khều anh chàng Pepsi bé nhỏ một cách đầy tình ý. Con Pepsi cũng đã cố gắng hết sức nhưng do con Bucky cao to quá, con Pepsi chỉ đứng dưới lườn bụng của người đẹp thôi thành ra cũng chẳng có kết quả gì. Chúng tôi cho nó chích thuốc triệt sản.  Bác sĩ Tùng nói như vậy là “xong” nhưng sau đó bác sĩ Vinh lại bảo rằng trừ khi mổ lấy buồng trứng của nó ra, chích thuốc triệt sản là không bảo đảm.

Một hôm con chó đực Pepsi qua đời nhưng ở nhà tôi lại xuất hiện một con chó đực khác. Đó là một con chó Phú quốc lai phóc. Không hiểu nhà cửa nó trước đây ở đâu, chỉ biết nó chạy thoát từ một xe bắt chó và cứ nằm hoài trước cửa nhà tôi nên tôi cho  nó vô ở luôn. Ở nhà chúng tôi gọi nó là Phóc do nó phản ứng cực nhanh và rất nhát, hay nhảy thụt lùi như giống  chó Phóc.

Một hôm tôi  đi làm về ông nội bé Linh hào hứng kể:
-       Hôm nay con Phóc  “xơi tái” cả con Kiwi  lẫn con Bucky rồi.
-       Ủa, vậy là con Bucky chịu con Phóc sao ba?
-       Còn chịu gì nữa, xong rồi. Ông nói, mặt cười hỉ hả.

Ha ha… vậy là cái anh chàng lang thang ngày nào giờ đã dụ dỗ được cả cô chằng cái nhà tôi rồi..
Sau đó thì con Kiwi có mang. Con Bucky cũng có mang. Vậy là nhà này sắp có cả một lũ chó con đây.
Suốt thời gian hai con chó có mang, chúng được ăn uống bồi dưỡng rất tử tế. Có khi tôi cho chúng ăn cả hột vịt lộn. Hai con chó đặc biệt lười biếng suốt thời kỳ thai nghén và rất hay xin ăn, cứ như đàn bà ốm nghén.




Một thời gian sau con Kiwi đẻ được bốn con. Cả nhà chúng tôi hồi hộp chờ con Bucky cho ra đời một lũ chó con nữa. Lý do là cả hai động phòng cùng một ngày mà.

Một ngày, một tuần, rồi một tháng trôi qua nhưng con Bucky cũng không đẻ….Vậy là nó chẳng có bầu bì gì cả, chỉ là do già quá nên nó xồ xề làm ai cũng tưởng nó bụng mang dạ chữa thôi. Thấy Kiwi được chiếu cố do bầu bì nên nó giả nghén mà ăn theo thôi. Vậy là ông Tùng đã chích thuốc triệt sản thành công. Cả nhà tôi thỉnh thoảng cứ nhắc cái vụ con Bucky có bầu gỉa mà cười.

Buổi sáng hôm đó vừa thức dậy thì nghe bà nội báo con Kiwi đẻ lần hai. Lại bốn con. Lần này thì cả nhà đã quyết định, con Kiwi đẻ bao nhiêu con cũng sẽ đem cho hết và sẽ cho triệt sản luôn. Nuôi chó đẻ rất cực khổ và dơ dáy. Người cực là ông nội và bà nội bé Linh. Hai người giờ cũng mệt mỏi lắm rồi.

Rồi buổi trưa khi tôi đi làm vừa về tới nhà, tôi đã nghe bà nội bé Linh nói:
-       Con Bucky đẻ. Nó đẻ tới tám con lận.
-       Nhưng con Bucky có bầu hồi nào đâu mà đẻ, má.
-       Nó mập quá cho nên nó có bầu mà mình đâu có biết.
Tôi tò mò muốn đi xem coi con của Bucky ra sao nhưng bà nội cản lại:
-       Đừng tới gần, nó dữ lắm. Ở xa xa nhìn thì thấy con nó nhỏ xíu đen thui như mấy con chuột. Xấu hoắc hà.
-       Vậy là bác sĩ Vinh đúng. Ông Tùng đã không triệt sản thành công… Con Bucky già đẻ muộn. Bao nhiêu năm không đẻ, bây giờ làm một cái ra tới tám con.

Vì ai cũng sợ con Bucky nên chẳng ai dám tới gần mà phụ chăm sóc lũ con nhỏ của nó. Nước ối, nước thải của mẹ con nó làm ướt đẫm chỗ nằm. Con Bucky cứ phải tha các con từ chỗ này sang chỗ khác. Lũ chó có cái độc ác hợp lý. Con đông quá không đủ sữa, con Bucky bèn tha những con ốm yếu ra khỏi ổ, mặc cho nó nằm đói lạnh mà chết.  Nó để dành sữa cho những con khỏe mạnh có khả năng tồn tại.

 Tôi nhìn lũ con của nó thất vọng. Nó đẹp mê hồn, thuộc giống chó cực quí, vậy mà nó cho ra đời mấy con  chó nhỏ xíu, xấu xí như mấy con chuột nhắt. Kiểu này không ai xin hết, nuôi hết bầy chó này chắc chết.

 Bao nhiêu người tới dành xin con của Kiwi mà chẳng ai thèm liếc tới đám con của Bucky. Tôi phải gọi điện đi bạn bè khắp nơi báo tin cho chó.

Một tháng. Hai tháng,  rồi ba tháng trôi qua. Năm con chó con của Bucky đã lớn dần, bớt xấu xí dần. Một con đuợc bắt đi, hai con được bắt đi và bây giờ là giai đoạn nhiều người đến van nài để xin cho được một con chó quí. Lâu lâu gặp lại mấy người xin chó, ai cũng hào hứng kể chuyện một con chó mới về nhà đã nuốt chửng cả bầy chó khác trong nhà. Một con chó nhỏ phá như quỷ nhưng biết giận hờn, biết gõ cửa đánh thức chủ nhà mỗi sáng. Chuyện đó đối với tôi là xưa rồi, chỉ là lịch sử lập lại thôi.


  1. GIÀ !

 Con Bucky đã già. Sáng nay khi đi đánh banh về tôi thấy nó kéo lê một chân sau. Minh nói nó già cho nên bị liệt. Tôi nghĩ chắc là nó bị thấp khớp nên cà nhắc. Bà nội bé Linh nói nó mập quá nên hai chân không đủ sức đi. Nó không còn siêng năng hung hăng giữ nhà nữa. Nó lười biếng giao nhiệm vụ này cho hai con. Tuy nhiên tai nó vẫn thính, mỗi ngày vợ chồng tôi đi làm vừa về  tới đầu ngỏ là nó đã hực lên mà báo để cô Kiều ra mở cổng sẵn, chúng tôi  không phải chờ cửa. Nhiệm vụ này nó chưa muốn bàn giao.

Rồi con gái tôi đi học xa. Có khi nhìn nó tôi nhớ con. Có lẽ vì con bé Linh đã tự thân đi bắt con chó này về nên cả nhà vẫn coi con Bucky là con chó của bé Linh. Nhớ những khi bé Linh chơi với nó, bé Linh banh miệng nó ra mà nựng nịu, mỗi lần như vậy tôi thót tim, sợ con chó trở chứng mà  quằm bậy thì khổ thân con bé. Nhưng may sao, con Bucky hình như ngấm ngầm chấp nhận mọi trò chơi quỷ quái của cô chủ nhỏ. 

Con Bucky dù có lỗ tai cực thính nhưng hai con mắt lại rất kém. Mỗi lần tôi mặc một cái áo mới hay đội một cái nón lạ là nó sủa ầm ĩ cả lên. Muốn nó im thì mình phải lên tiếng kêu đúng tên nó, khi nó nhận ra âm thanh quen thuộc thì nó sẽ rất quê, tõn tè cụp đuôi te te đi về chỗ nằm. Chính vì con mắt của nó kèm nhèm như vậy nên mỗi lần bé Linh về thăm nhà nó đều không nhận ra. Bé Linh mới bước vô nhà bao giờ nó cũng làm dữ trước khi làm lành, rồi nhảy chồm lên mừng rỡ. Có khi chúng tôi còn sợ nó quên chủ mà tấn công con nhỏ nữa.

Sáng nay đi ra ngoài về, tôi gọi “ Bucky, Bucky”, chẳng thấy Bucky mau mắn chạy tới như mọi khi. Ngạc nhiên tôi gọi thêm vài tiếng nữa nó mới chậm rãi đi ra bằng ba chân, còn cái chân thứ tư thì kéo lê. Tôi hỏi:
-       Bộ con Bucky bị con gì cắn hả má?
Hỏi xong tôi mới bước mình hố, con nào mà có thể hay dám cắn con Bucky, thấy nó không tè tại chỗ đã là chuyện lạ. Má tôi nói :
-       Sắp tốn tiền thuốc rồi đây. Nó bị thấp khớp nặng rồi. Nó cũng già rồi.
-        
“ Cũng già rồi”, chữ “cũng” này là để so sánh với ai đây? Có phải má tôi ngụ ý nói rằng, nó cũng không thóat khỏi quy luật sinh- tử, bệnh- lão của loài người và muôn loài? “ Cũng già rồi !”nghe nó buồn làm sao! Không phải ai cũng cơ hội già, nhưng mà già thì kéo theo bao nhiêu điều mà nhiều người không ước mong. Chết trẻ thì tội nghiệp, nhưng kéo lê thân xác già cỗi không biết có gì hay không? Có khi tôi cứ tự hỏi.

Đọc báo thấy dân tộc Nhật già lắm, rồi đây ở cái nước hoa anh đào đó, nhìn đâu chắc cũng chỉ có người tóc trắng không thôi. Rồi nước Ý cũng báo động dân tộc đang già, quỹ bảo hiểm hổ trợ cho người già cạn kiệt, người đang tuổi lao động đang oằn vai để gồng gánh nuôi dưỡng lớp người đã qua tuổi cống hiến. Ừa thì phải thôi, người ta đã một đời cống hiến, đã có khi cho thì phải có khi được nhận chứ.
Thủ tướng Singapore cũng đang lên tiếng, phụ nữ không thèm đẻ, người già càng lúc càng thọ.. Có những đứa con đã đến tuổi hưu mà còn phải gánh cả hai thế hệ ông bà và cha mẹ. Ngẫm lại mình, cha mẹ thì mình rất muốn phụng dưỡng, muốn cha mẹ sống mãi. Nhưng nghĩ đến một lúc nào đó, khi mình già ýêu, bắt con phải cực khổ vì mình thì ngại quá. Mà thiệt ra cha mẹ thời này cũng không dám trông cậy nhiều vào con. Có lẽ nước mắt chảy xuôi, khiến cho mình cứ nghĩ tới cái cho mà không dám mong tới cái nhận.

Rồi con Bucky cũng lết được tới gần, nó cúi đầu xuống để được tôi vuốt ve, ăn mày một cái vuốt ve. Bucky ơi, một đời mầy tận tụy vì nhà tao nhưng nếu mầy qua đời, tao không chắc sẽ có chỗ chôn mầy đâu. Có lẽ rồi cũng phải cho tiền một anh xe ôm nào đó nhờ họ đem ra ngoại thành thanh lý.  Rồi từ từ thân xác mầy sẽ thối rữa và sẽ tan thành cát bụi. Có khi kiếp sau mầy sẽ làm người, và ai biết đâu được sẽ có chuyện đổi ngôi?

Tôi không dám nghĩ quẩn thêm. Ngậm ngùi thương con chó già, thương tuổi già mà mình cũng sắp phải đối diện đây thôi.


5 .RA ĐI
Sáng nay ngủ dậy chuẩn bị ra sân đánh banh . Khi xuống nhà dưới tôi đã nghe má chồng nói :
-         Con Bucky đi đêm qua rồi.
-         Thôi thì mình cũng mong nó đi sớm để khỏi đau đớn. Minh nói với giọng trầm buồn.
Vậy là qua mấy ngày vừa chờ đợi, vừa mong cho việc đợi chờ ấy đừng tới, con Bucky cũng đã ra đi. Minh nói tiếp :
-         Vậy là những người già trong cái nhà này đã lần lượt ra đi.
Chắc Minh ám chỉ cha chồng tôi vừa ra đi một trăm ngày trước.
Rồi trưa tôi thấy có một người lạ mặt trong nhà. Chắc là người tới chở Con Bucky đi thiêu. Má tôi nói :
-         Má lấy tấm màn cũ quấn cho nó.
Tôi nhìn tấm vải liệm, nó là tấm vải tôi mua cho bà may quần mà bà rất thích. Nhìn tấm vải tôi hiểu bà yêu quý con chó vô cùng. Bà nói:
-       Anh Nghĩa này có tình như cái tên của anh vậy. Anh cột con chó mà không xiết nó tội nghiệp.
Bà nói, giọng hài lòng với thái độ của anh dịch vụ mai táng chó. Nhìn  con chó được chở đi, tôi hiểu là con Bucky đã ra đi thật rồi. Sẽ không còn nghe báo cáo về nó mỗi ngày trong mỗi bữa ăn : “ Bữa nay  nó bỏ ăn rồi. Nó chỉ uống nước thôi” hoặc : “Sáng giờ nó chỉ nằm một chỗ. Chắc nó sắp đi rồi.” hay một cậu ta thán :”Nó cũng giống người, già quá rồi cũng liệt đi không nổi”  và sẽ không còn mỗi sáng ngủ dậy tôi đi kiểm tra xem con Bucky đã “đi “ chưa.
Nếu nhẩm tính theo  kiểu tính tuổi chó mà tôi  đọc được ở đâu đó thì năm nay Bucky đã 88 tuổi rồi ( 14 năm X 7= 88 tuổi). Nghành thú y thì tính hai năm đầu là 1 năm X 10.5 năm. Mấy năm sau thì mỗi năm X 4. Với cách tính này nó cũng đã sáu mươi chín tuổi. Nói theo cách nào đi nữa thì nó cũng đã già .
Thấy má tôi cứ buồn, tôi nói:
-  Nó già quá rồi thì má cũng nên để cho nó hoá kiếp khác, chứ chẳng lẽ để nó phải sống cuộc đời hết chất lượng rồi thì còn gì mà vui nữa.
Nói thì nói vậy chứ tôi cũng buồn. Con Bucky đã sống với gia đình tôi được mười bốn năm, cũng lập được không ít công trạng. Cái mặt “ cô hồn” của giống chó kéo xe xứ tuyết trắng hớp hồn tất cả mọi ý đồ bất chánh của dân đạo tặc. Nói thẳng, nuôi nó thấy còn tin tưởng yên tâm hơn nuôi một anh bảo vệ mẫn cán nhiều. Còn nữa, chính con gái tôi đã bắt nó về nuôi. Con chó này được gọi là con chó của “ bé Linh”. Con tôi đi học xa gần mười năm rồi. Nhìn nó tôi đỡ  nhớ con. Nhớ con tôi thì thầm vuốt ve, nói chuyện với nó.
Nhớ có hôm đi ăn sáng tôi giữ lại cục xương, định đem về cho nó ăn nhưng rồi tôi quên mất. Cục xương nằm trong cóp xe ba ngày thịt bị phân huỷ, có dòi và hôi thúi không chịu được, con Kiều phải dùng xác trà để khử mùi. Tôi nhiếc nó :
-         Mai mốt không đem xương về cho mầy nữa.Tại mầy mà cóp xe tao thúi hoắt.
Tự nhiên nghe mắng, nó liếc tôi bằng đôi mắt trắng dã rồi bỏ đi te te. Tôi thừa biết con này thù dai, sống lâu thành quỷ nên nó hiểu  được tiếng người, chắc nó đang nói :
-  Tại bà già rồi lú lẩn, đem xương về không cho tôi ăn mà còn đổ thừa.
Chiều hôm kia má chồng tôi nướng gà ăn với bánh mì. Biết nó sắp qua đời, đang ăn cơm, tôi bỏ bữa đi  lấy cho nó một miếng xương mềm có nhiều thịt, thơm phức ra bên hè đúc vào tận miệng cho nó. Nó hả họng đớp liền, tôi mừng quá reo lên :
-        Bữa nay con Bucky chịu ăn rồi má ơi.
Nhìn con chó ăn tôi nhớ tới những ngày cuối cùng của ba chồng tôi. Sắp qua đời ông đòi ăn đủ thứ. Mỗi ngày ông ra ba thực đơn cụ thể : hủ tiếu bò viên mua ở Co-op, bánh mì sandwich có bơ mua ở Tous les jours, mì xào bò với cải rổ. Không kinh nghiệm, thấy ông đòi ăn tôi mừng. Tôi mua ngay lập tức những món ông yêu cầu, bắt cả nhà ăn theo. Thực ra ông đòi quyết liệt nhưng món nào ông cũng chỉ nếm qua một cái rồi nhè ra. Ông không còn nuốt được nữa. Con chó cũng vậy, thấy xương hả họng đớp liền nhưng nhè ra liền. Đôi mắt như muốn nói lời vĩnh biệt. Rốt cuộc thì nó cũng là một sinh linh có sinh, có tử mà. May cho nó và may cho cả nhà tôi, nó già mà chết, không bệnh hoạn đau đớn cho bản thân và cực khổ cho người chung quanh.
Sắp chết con chó bốc mùi khăm khẳm. Tôi nhớ khi tôi còn nhỏ, gần năm mươi năm trước, khi bà nội tôi bệnh, có một con chí bò ra khỏi tóc bà. Chị Hai tôi kêu lên kinh hãi thì bà nói :
-         Vậy là bà sắp đi rồi đó con.
Rồi tôi lại nhớ khi chị hai tôi bị tai biến mạch máu não, khi đang truyền oxy và dịch, chị tiểu tiện trong quần thì má tôi khóc :
-         Chắc nó qua không khỏi rồi.
Tôi hỏi lại má chồng tôi mỗi sáng:
-         Có rận rệp bò ra khỏi lông nó không má?
-         Nó được tắm rửa hoài, đâu có chí rận gì đâu nhưng nó đã đái tại chỗ rồi, lại nằm trên vũng nước thì nó cũng  “ sắp” rồi.
- Nó nằm bất động không ăn uống gì vài ngày rồi. Con nghĩ chắc là nó đang tự tẩy uế trước khi siêu thoát. Tôi nói :
-         Thôi vậy cũng tốt, nó đi như vậy cho nhẹ nhàng sạch sẽ. Nhưng không hiểu sao nó cứ bốc mùi thum thủm.   Chắc một bộ phận nào trong cơ thể nó đã chết và .Minh nói :
Tôi nhớ ba của nhỏ Hoàn, ông mất khi đã gần trăm tuổi. Hoàn nói những ngày cuối cùng ông cứ nằm thiu thiu ngủ hoài, bác sĩ nói là ông đã quá lớn tuổi, các cơ quan nội tạng trong cơ thể đã như đèn cạn dầu cạn nhớt, cứ khô héo dần mà đi. Chắc con Bucky cũng vậy, nó có bệnh gì đâu, già rồi thì cứ khô héo dần mà chuyển kiếp thôi. Rồi tôi lại bực mình, sao mình cứ hay liên tưởng cái chết của người với con vật. Không biết cái cách liên tưởng này có xúc phạm ai không? Sao mình cứ bắt đầu các bài viết từ những cái chết, kể cả cái chết của một con chó . Có phải mỗi lần có một kết thúc thực sự thì con người mới thực tâm có một giây phút thực lắng đọng mà nghĩ suy cho thân phận của một sinh linh trong cõi ta bà này chăng?
Cứ miên man suy nghĩ tôi không nghe tiếng từ giã của anh Nghĩa mãi đến khi anh cho xe chạy đi khuất bóng. Và anh cũng mang theo một thành viên thân thiết với gia đình tôi suốt mười bốn năm trời, từ lúc nó còn là một chú cún con ngây thơ đến khi trưởng thành, cũng có đầy đủ tình,  thù và cuối cùng cũng có lão, có bệnh và có tử để vào cát bụi. Và cuộc đời ngăn ngắn của con chó già đã làm cho tôi  không thôi liên tưởng tôi tới vòng xoay của chính cuộc đời mình và cuộc đời của con người.
Last edited: 28/6/11.  

MẸ CHÓ


MẸ CHÓ



1- CON LƯỢM

-           Cô Nam, cô Nam, cô coi con có bụng bự nè.

Đang từ trường về nhà thì tôi bị gọi giật ngược lại từ một cái giọng ngọng nghịu quen thuộc. Theo tiếng kêu, tôi quay lại thì thấy con Lượm đang ngồi ở vỉa hè, vẫn lấm lem như mọi khi, chỉ có điều cái bụng thè lè như sắp sinh. Hồn vía lên mây, tôi đi nhanh tới chỗ của nó hỏi:
-           Con có bầu hả?
-           Ha ha he he, con có bầu đó. Cô coi con có bầu bụng bự rồi nè.
Tôi nhìn cái bụng to như bụng ếch của con Lượm mà rớt cả nước mắt, cứng cả họng, không biết phải tra vấn nó như thế nào.

Con Lượm là một con dở khùng dở điên, chẳng ai biết cha mẹ nhà cửa của nó ở đâu, chỉ biết nó hay lang thang ngoài chợ hay chỗ hàng quán đông người để canh khi người ta ăn dư, vừa đẩy dĩa ra là nó giật lấy mà bốc, vét, húp một hơi hay nuốt thật nhanh. Có khi vì cố ăn nhanh nuốt vội nó bị mắc nghẹn, trợn trắng. Đôi khi thực khách giựt lại cái bát hay cái dĩa, lúc đó với bản năng sinh tồn nó quyết chịu đấm ăn xôi, nó gục đầu vô cái bát liếm cho sạch láng, không ai kéo đầu nó ra nổi. Khi trả lại cái bát, dù có bị đánh đến đổ máu, nó cũng thỏa mãn, nhe nguyên cái hàm răng súng ra cười chiến thắng vẻ vang.

Chẳng ai biết nó tên gì. Từ hồi nó xuất hiện ở xóm tôi, vì đụng cái gì nó cũng lượm thành ra mọi người gọi nó là con Lượm. Gọi riết thành quen, ai kêu “ Lượm Lượm” thì nó nhe răng cười cho biết là nó đã nghe, đã biết mình được gọi tên. Nó không biết dạ thưa hay ừ hử. Nó chỉ biết cười ngô nghê. Nó hay cười. Hình như là nó có nhiều niềm vui hơn nỗi buồn nhân gian.

Tôi biết nó do một lần đi coi kịch về trễ, vợ chồng tôi vào một quán gần nhà ăn khuya thì thấy nó núp đâu ngoài cửa, chờ khi khách vừa đẩy những phần ăn thừa sang bên, nó liền giựt lấy, úp mặt vô  liếm sạch bóng. Một số thực khách nhìn thấy vậy nhăn mặt kinh tởm. Chủ quán sợ mất khách bèn đẩy nó ra, té sấp té ngửa. Bất nhẫn, tôi can thiệp bằng cách dẫn nó ngược vào quán, cho nó ngồi hẳn vào bàn, mua cho nó hẳn một phần ăn có cả một chai nước ngọt. Nó vừa ăn vừa nhe hàm răng sún lởm chởm ra cười khoái trá, đắc thắng, thách thức. Xong nó đứng dậy phủi đít, nhìn tôi cười tít mắt, hiển nhiên như tôi là đồng minh, đồng loã với nó. Từ đó, nó coi tôi là người thân, cứ gặp tôi đâu là nó kêu réo, lẻo đẻo đi theo để kể đủ thứ chuyện trên đời. Thú thật, tôi không đủ kiên nhẫn nghe nó liến thoắng những câu chuyện không đầu không đũa bằng một cái giọng ngọng tắt hơi. Tôi chỉ ừ ừ à à cho xong chuyện rồi tìm một cách nào đó rút đi cho lẹ. Một dạo, tôi không bị nó đón đầu đón ngõ tôi nữa, có khi cũng nhớ tới nó, lòng thầm hỏi: “Ủa, mấy bữa nay con Khùng đi đâu rồi không thấy”. Hỏi là vì không thấy ai canh mình ở đầu ngõ mà réo mà mừng, có khi cũng thấy nhớ nhớ, lòng cũng chẳng bâng khuâng nặng nề gì.  Vậy rồi hôm nay tự nhiên lại thấy nó, vẫn hồn nhiên như bao giờ. Đói thì giựt đồ người ta ăn, thấy gì giựt nấy, ăn no xong thấy đã, chẳng cần thắc mắc ăn gì, uống gì, từ đâu mà có. Mà nó ăn gì cũng ngon. Mặc gì cũng được. Xét cho cùng, cũng chẳng ai để nó hở hang, nhất là các bà. Để nó hở hang thì mấy bà mắc cỡ cũng có mà sợ chồng các bà được dịp mãn nhãn cũng có. Nói chung, rốt cuộc là nó bao giờ cũng có áo quần để mặc, có cái gì đó để ăn. Lâu lâu giựt cà rem của mấy đứa nhỏ thì bị chọi đá , sứt trán mẻ đầu một chút rồi cũng đâu vào đó. Cũng chẳng ai đánh nó hay chọi đá nó cho đến chết. Chết thì phải tội.  Hơn nữa, cuối cùng thế nào cũng có người thấy không nỡ mà can thiệp cho nó thoát nạn. Có khi bị nạn thì được thương hại hơn và được một ít tiền hay một bữa ăn nho nhỏ. Vì thế, bị đòn cũng có cái hay, nó chẳng ngán đòn. Đôi khi, tôi thấy hình như cuộc sống của nó còn ung dung tự tại hơn khối người.
Tôi hỏi nó:
-           Ai làm con có bầu vậy?
-           Ai làm con có bầu? Ha ha, ai làm con có bầu, con làm con có bầu đó.
-           Nói cô nghe, con ngủ với ai mà có bầu vậy?
-           Ha ha, con ngủ với cô đó.

Tôi chán nản, cho nó mười ngàn rồi bỏ đi. Có tiền nó mừng quýnh, đi kiếm cái gì mua về ăn ngay. Khùng gì thì khùng, nó không khùng tiền, nó đủ khôn để biết tờ giấy màu xanh nhỏ  năm ngàn thì mua được ít đồ hơn tờ giấy màu xanh lớn hai chục ngàn. Và mười ngàn là tờ giấy hồng, mua được nhiều hơn tờ giấy năm ngàn  nhưng ít hơn tờ hai chục ngàn. Không gạt được nó, mấy bà bán hàng méc tôi:
- Khùng gì nó mà khùng cô ơi. Bán mắc nó giựt đồ bù lại liền.
- Vậy mấy chị đừng bán mắc nó tội nghiệp.

Tôi nhìn cái bụng con Lượm, ngán ngẫm. Biết không làm thế nào để  điều tra cho ra tác giả của cái bào thai, tôi đành mang một bụng khắc khoải đi về.

2- AI LÀ TÁC GIẢ  ?

Một sáng  tôi  gặp dì Tâm, tổ trưởng tổ phụ nữ, dì là một cán bộ về hưu, có học và có tấm lòng. Tôi hỏi dì:
-           Dì Tâm  biết con Lượm khùng có bầu không?
-           Biết chứ. Cái bụng của nó như cái trống chầu mà ai không biết. Dì Tâm vừa cao giọng, vừa dài giọng nói.
-           Không biết ai dụ dỗ con nhỏ cho nên nỗi. Dì có thử hỏi nó chưa?
-           Hỏi quá đi chứ sao không hỏi, té ra cô không biết gì à?
-           Dạ, con cũng ít biết chuyện của hàng xóm lắm.
-           Vậy muốn biết, cô vô đây tôi kể cho mà nghe.
Vừa tò mò vừa bức xúc, tôi vô nhà nghe dì kể chuyện điều tra tác giả cái bụng bầu của con Lượm.

-       Khi con Lượm bắt đâu giựt đồ chua của người ta ăn thì có một số bà tinh ý nghi ngờ. Mấy bà già nhìn vô thóp cổ của nó thấy phập phồng thì cả quyết con Lượm có bầu, bèn hỏi  dò nó nhưng mà nó nói chuyện ba lơn nên không ai biết đường đâu mà lần. Một lần khi các bà đang bu lại tra hỏi nó thì có một vị sư trụ trì của chùa Giác viên đi ngang, nó bèn cười khì khì chỉ ngay sư thầy. Vậy là sư Thầy bị công an mời lên mời xuống. Ai cũng tin chính Thầy làm cho con Lượm có bầu vì con này hay lê la trong chùa. Đơn giản là vì ở đó luôn có cái gì đó để lót bụng, lại có chỗ ngủ sạch sẽ không ai xua đuổi nữa. Sư Thầy lại hay cho nó đồ cúng của đệ tử thập phương tới viếng. Chuyện này ai cũng biết !
-       Dì Tâm nói thầy Giác Đức hả ? Tôi nóng ruột hỏi vì tôi quen biết với vị cao tăng này.
-       Thì chùa Giác Viên chỉ có một sư Thầy chứ mấy.
-        Nhưng Thầy Gíac Đức là một vị chân tu, con không tin. Tôi ngắt ngang lời dì Tâm.
-       Thì tình ngay lý gian mà…Bỗng dì hạ giọng nói thật nhỏ : “ Nhờ vậy mới biết thầy đâu có cái đó !”
-           Là sao?
-           Thì thầy cứ bị công an mời lên mời xuống, giáo hội cũng truy vấn. Đệ tử tẩy chay, chùa vắng tanh. Vậy rồi tự nhiên Thầy không bị mời nữa, mọi người thắc mắc, công an mời tổ dân phố họp, tuyên bố thầy vô tội mà không nói lý do tại sao tự nhiên đang có tội giờ lại vô tội, trong khi thủ phạm thì chưa tìm ra.
-           Vậy sao thầy được minh oan?
-           Thì anh công an không nói nhưng mà vợ của anh nói. Thầy bị dị tật bẩm sinh, đâu có cái đó đâu mà làm cho con Lượm có bầu.
-           Thật là ác mồm ! Thật là tội ! Tôi kêu lên, thấy nhẹ cả người. Vậy là coi như không tìm ra ai hết.
-  Ừa,  không tìm ra ai mà ai cũng bị nghi ngờ hết mới vui chứ.
Dì Tâm vừa nói vừa đắc ý cười. Tôi thấy chẳng có gì vui để cười nên trả lời cụt lủn :
-  Con không hiểu.
-  Thì từ từ để  tôi kể cô nghe. Hôm họp tổ phụ nữ, các bà dụ con nhỏ khai. Nó có biết tên tuổi của ai đâu mà khai. Các bà bèn đem hình của một số đàn ông thanh niên  đến cho nó nhận diện. Để tránh nó nói quàng nói xiên, các bà đem cả hình của mấy người được coi là đàng hoàng tới để trắc nghiệm độ chính xác, ai dè đâu nó cứ ngay ông tổ trưởng tổ dân phố mà chỉ. Nó còn ôm riết lấy hình của ổng vô ngực nữa  làm vợ chồng ổng muốn độn thổ luôn. Mọi người được một phen cười vở bụng, một phen bàn tán. Chuyện có hay không, không ai  chứng minh được, chỉ biết sau đó vợ chồng ông đâm ra cãi cọ đến độ tổ phụ nữ phải đứng ra hòa giải, nói là cái con đó nó khùng, nó thấy ông quen mặt đẹp trai nên nó nói xàm…
Nói tới đây dì Tâm khoái chí cười đã đời, tôi cũng không thể nào không cười bò ra.  Rồi vừa lau nước mắt; dì vừa kể tíêp:
-       Sau đó tụi này đưa nó lên công an lấy cung. Chú công an hỏi nó : “ Mầy ngủ với ai?” Nó bèn nhe răng cười, chỉ ngay anh trưởng công an phường, làm anh này sợ bở hơi tai. Từ đó chẳng còn ai dám nghĩ tới chuyện điều tra nữa.
-       Vậy rồi mấy dì cứ để nó mang bầu vậy sao?
-       Chứ biết sao bây giờ. Tụi này tính nát nước rồi đó chứ. Có người bàn, nói là nó khùng, cái thân nó  còn không thể tự lo được, đẻ con rồi sao có thể chăm lo cho con nên tính đưa nó đi kế hoạch.
-       Kế hoạch sao bây giờ cái bụng nó chừ bự vậy dì?
-       Thì vậy mới có chuyện nói. Tụi này đưa nó vô bệnh viện Từ dũ, trong bệnh viện đòi phải có người thân ký tên chịu trách nhiệm rủi ro thì người ta mới chịu kế hoạch. Xét cho cùng, có ai thực sự là người thân của nó đâu, mà cũng đâu có ai tự nhiên dám đứng ra ký nhận trách nhiệm nên cuối cùng phải kéo nhau về.
Dì Tâm thở dài, tôi cũng thở dài. Nghĩ đến cái thân của mẹ con của con Lượm sau này mà não cả lòng.

3. MẸ CHÓ
Vợ chồng tôi có thói quen dậy thật sớm để đi tập dưỡng sinh. Một hôm trên đường ra sân tập tôi thấy một đám đông bu quanh xem một cái gì  đó có vẻ phấn khích lắm. Tò mò tôi tới gần hơn để nghe ngóng. Tôi nghe người ta nhao nhao:
-  Con trai, con trai.
-   Có ai biết cắt rún, băng rún thì băng dùm con nó đi.
Linh cảm là  có chuyện gì  liên quan tới con Lượm, tôi chen đám đông vào xem. Thì ra con Lượm đẻ rớt trên vỉa hè. Mấy người đi chợ sớm nghe tiếng khóc của con nó nên xúm vào xem. Đời cũng còn nhiều người tốt bụng, có người xé áo lấy vải  quấn rún cho con nó, có người lấy khăn trùm đầu ủ ấm cho đứa nhỏ sơ sinh. Ai cũng xúm xít lo cho một sinh linh tội nghiệp vừa cất tiếng khóc chào đời.
Không biết con Lượm có đau đẻ lắm không nhưng tự nhiên thấy trong bụng mình lòi ra được một đứa con nít đỏ hỏn thì nó có vẻ tò mò và sung sướng lắm. Mỗi khi có ai thò tay vô chăm sóc con nó thì nó nhìn lom lom như sợ người ta  sẽ đánh cắp mất con của nó. Cái cách nằm cong cong, nghiêng nghiêng  úm con vào lòng của nó làm tôi nhớ tới hình ảnh của mấy con chó đẻ. Người ta nói “đồ chó đẻ” để nói đến đặc tính dữ tợn của loài vật này khi sinh nở, nó sẽ tấn công bất cứ ai đến gần con nó, trừ chủ nó ra. Mà không riêng gì con chó, con vật nào khi đẻ con cũng có chung bản năng sống chết để bảo vệ con mình. Con Lượm dù khùng cũng có bản năng của một bà mẹ.
Nghe tiếng xôn xao ồn ào trước cửa nhà, bà Sáu bán tạp hoá đẩy cửa sắt ra xem. Sau khi biết có người đẻ rớt thì bà la hoáng lên :
-           Trời ơi, chỗ làm ăn mua bán của người ta mà tới đây đẻ đái sao được. Đi đi đi…
-           Thôi làm phước đi bà ơi, người ta đang đẻ mà đuổi đi đâu. Tiếng ai đó nói hộ.
-           Đẻ ở đâu thì đẻ, đẻ ở đây xui  xẻo làm sao tui làm ăn mua bán được chứ.
-           Thì bà cho mấy miếng băng vệ sinh làm phúc. Có đức hỏng sức mà ăn.
-           Thôi thôi không có phúc đức gì hết. Không đi tôi tạt nước đó.
-           Ác thì cũng ác vừa vừa thôi chứ…
-           Gì gì, ai nói tôi ác chứ…
Thấy sắp có xô xát, tôi ngoắc một chiếc xích lô quen, trả tiền trước rồi dặn :
-           Anh chở  mẹ con con Lượm vô bệnh viện để người ta băng rún cho con nó. Anh cứ chở tới cổng bệnh viện, chạy thẳng  vô phòng cấp cứu rồi chuồn về. Tui sẽ vô sau.
-           Cô nói phải rồi. Cái vụ này lâu lâu tui có gặp một lần. Đã vô cấp cứu là bệnh viện phải nhận. Đi đăng ký đàng hoàng thì nó đòi hỏi giấy tờ lung tung. Được rồi, cô để tui lo, khỏi tiền bạc gì hết.
Anh xích lô nghèo lăng xăng làm chuyện phước thiện một cách đầy kinh nghiệm. Tôi biết nếu tôi hay ai đó đưa con Lượm vô đàng hoàng thì bệnh viện sẽ làm khó. Còn nếu anh xích lô chở nó tới, quăng đại  đó thì người ta sẽ bất đắc dĩ mà lo cho mẹ con nó. Sau này, nếu có vô thăm, tôi cũng chỉ là kẻ bàng quang, không phải ách giữa đàng mà mang vào cổ. Anh xích lô thấy vậy mà nhanh trí.

Mấy cô y tá dùng dằng thay miếng băng rún cho đứa con đẻ rớt của  con  Lượm. Nó cũng được vô nằm trong một cái giường nhưng không có khăn trải giường màu trắng như những giường kế bên. Chắc cả y tá lẫn tạp dịch đều biết con khùng này chỉ nằm vạ, làm gì có tiền thanh toán viện phí, nói chi tới chuyện bồi dưỡng. May là đời cũng còn lắm người tốt, các sản phụ nằm gần, thấy con nhỏ bơ vơ cũng thương, họ cũng cho nó một chút cơm thừa, quà dư từ những thân nhân đến thăm viếng. Vậy là hoàn cảnh của con Lượm, đúng như câu “ trời sinh voi sinh cỏ “, chẳng đói chẳng khát cũng chẳng thiếu thứ gì.

Rồi tổ phụ nữ vô thăm .Chủ yếu là vì tò mò xem thằng nhỏ giống ai trong xóm. Khổ nỗi, thằng nhỏ hình như giống lung tung. Cái trán giống ông tổ trưởng, cái mồm hơi hô giống anh trưởng công an phường. Mỗi người thấy một kiểu giống, miễn sao đừng giống ông nhà mình là tốt rồi.

Các bà lại bàn tán nên làm thế nào với đứa con của nó. Một bà thở dài nói:
- Khùng điên như nó, thân lo còn chưa xong, làm sao lo được cho con.
- Vậy coi ở đây có ai hiếm mụôn, muốn xin con nuôi thì nuôi dùm nó đi. Một bà gợi ý cho một bà đi cùng, đang muốn xin con nuôi. Nhưng bà này giãy nảy :
- Không có con thì không có con, ai đi rước con của con mẹ khùng với thằng cha vô liêm sỉ về mà nuôi.
- Vậy chứ khi đi xin con nuôi bà có biết cha mẹ nó là ai không? Trừ những đứa mồ côi ra, thì đa số cũng là con của những người không ra gì mới cam tâm vứt nấm ruột của mình ra đường đó thôi.
- Thà là không biết thì thôi chứ biết rồi thì sao nuôi được. Nuôi mà cứ sợ nữa lớn lên nó thành thằng khùng như mẹ nó hay một thằng lưu manh như cha thì ai dại gì bỏ công sức ra mà nuôi.
- Thôi thôi mấy dì đừng cãi nữa. Xét cho cùng, dù khùng, dù điên thì con Lượm cũng là mẹ, mình đâu có  quyền quyết định số phần con của nó chứ-  Một người can.
- Cô nói giỏi vậy thì cô lo luôn mẹ con nó đi.
- Sao tự nhiên dì nói vậy. Ai tới đây cũng vì tội nghiệp nó thôi. Ai giúp được gì thì giúp, không giúp được thì cũng là số phận phải chịu đoạ đày mà mẹ con nó phải chịu…

Rốt cuộc rồi cũng như lần nó vừa cấn thai, không ai có thể hay có quyền để quyết định thay cuộc đời của con Lượm. Thậm chí sau đó, cũng không ai nhớ hay rảnh rỗi để trở lại bệnh viện thăm nó lần hai.

Khoảng một tuần sau lại thấy nó xuất hiện trong xóm, lần này trên tay luôn có một đống vải lùm thùm. Nó ôm con nhỏ như em bé đang ru búp bê ngủ. Âu yếm yêu thương sung sướng. Nó còn biết hát ư ư không thành câu ca gì cả.

Một lần,  thấy nó ngồi  bên vỉa hè đầu hẻm, tôi tạt ngang hỏi :
-       Con về hồi nào vậy?
-       Con về, con về hồi nảy. Coi nè , coi nè. Có con nè.

Nó chìa đứa nhỏ ra cho tôi xem như cô bé sáu tuổi khoe búp bê. Nó thậm chí không biết là mình về hồi nào, nhưng có một điều nó biết chắc là nó có con, dù nó không biết xưng hô mẹ con. Rõ ràng nó rất sung sướng và sẵn sàng sống chết để bảo vệ con mình. Tôi lục trong giỏ ra cho nó một trái bắp, vài chục ngàn rồi bỏ đi, tôi không thể cưu mang nó được. Lòng tự hỏi chẳng biết có một tổ chức xã hội nào lo được cho mẹ con nó không. Tôi vẫn cho rằng nên đưa  con nó vô một cơ sở nuôi dạy nào đó thì tốt hơn là để nó nuôi con như thú hoang ngoài đồng. Nhưng chỉ là nghĩ vậy thôi, trái tim tôi nhân hậu nửa vời, chưa đủ từ tâm để biến thành một hành động thiết thực cụ thể. Có chăng, lâu lâu cũng thăm dò cầm chừng xem có lối thoát nào cho mẹ con nó rồi thôi.

Để hai mẹ con có thể tồn tại, con Lượm trở thành tinh ranh quỷ quái hơn trong chuyện kiếm ăn. Nó núp núp ló ló ở đâu không ai thấy, nhưng khi đánh hơi thấy trong giỏ của ai có đồ ăn là nhanh như cắt,  nó chộp lấy và cho ngay vào mồm hay làm cho hư hỏng để người ta bỏ luôn cho nó hưởng. Một bịch chè để tênh hênh trong giỏ là coi như xong. Nó chộp lấy, cắn thật nhanh để người ta không còn nghĩ đến chuyện giành lại. Khi cần kíp, nó  quăng thật nhanh gói đồ ăn nào đó xuống đất cho đổ bể dơ dáy rồi nhe răng sún ra cười. Nếu món đồ ăn nào đó vì thế mà bị chê bỏ luôn thì coi như nó thành công. Người ta giận đập cho nó vài cái thì có hề gì. Đánh riết cũng hết đau hết sợ. Đói mới đáng sợ nhất là khi phải cho con bú.

Với bản năng tự nhiên, khi con khóc, con Lượm cững biết vạch vú cho con bú. Trời thương, sống bằng đủ thứ canh thừa cơm cặn, cải sống, trái cây thúi, hai bầu vú của con Lượm vẫn căng đầy, có khi còn chảy ướt cả áo. Vậy là thằng con của nó cứ thế mà lớn, có khi còn cười sằng sặc khi mẹ nó ngọng nghịu chuyện trò.

Mẹ con của con Lượm vất vưởng vậy rồi cũng sống qua ngày. Thằng nhỏ đã lớn bộn bộn rồi, hai mẹ con hú hí thấy cũng thương. Nhưng một hôm đi chợ về, đi ngang qua chỗ hai mẹ con nó, tôi thấy nó đang ôm con, khuôn mặt lo lắm. Lần đầu tiên tôi thấy khuôn mặt của nó có vẻ bồn chồn. Tôi ghé vào hỏi :
-       Gì vậy Lượm?
-       Nó nè, nó nè….
Vừa nói con Lượm  vừa chỉ tay vào thằng nhỏ. Tôi đến gần xem. Thì ra thằng nhỏ đang sốt dữ dội, mê man. Tôi nói:
-       Thôi  chết rồi, thằng nhỏ bệnh sắp chết rồi.
-       Chết rồi, chết rồi. Đừng chết, đừng chết mà . Con Lượm oà khóc.

Hoá ra con Lượm vẫn ý thức được cái chết là cái chia xa vĩnh viễn nên nó sợ hãi. Tôi dỗ nó:
-       Bây giờ nếu con muốn em bé không chết thì con đưa bé cho cô, để cô nhờ người chửa bệnh cho bé.
-       Không đưa, không đưa đâu.
-       Không đưa thì em bé sẽ chết. Đưa bé cho cô. Tôi giành lấy thằng nhỏ trên tay con Lượm. Có lẽ linh cảm của một bà mẹ cho nó biết là nếu chịu giao con cho tôi thì con nó mới được cứu sống, nên nó cũng không giành giật như mọi khi, mà chỉ chạy lốc thốc theo sau. Tôi đưa con nó vào bệnh viện. Thằng nhỏ bị sốt phát ban, phải nằm lại. Tới đây lại khổ. Tôi không thể ở lại để chăm lo cho con nó được. Tôi còn trường lớp phaỉ lo. Tôi cũng có con nhỏ ở nhà. Cuối cùng tôi bèn gửi nó cho Phượng, một đứa bạn hồi tiểu học, đang làm hộ lý ở đó chăm sóc mẹ con nó dùm. Nhưng nhỏ Phượng cũng chỉ nhận nửa lời:
-       Thôi, tớ rảnh thì tớ ngó chừng dùm. Không hứa gì đâu nha.

Về nhà tôi lại ghé dì Tâm. Dì đang nghỉ hưu, không con cháu, rất tốt bụng. Không giao mẹ con nó cho dì thì còn giao cho ai. Khổ, dì Tâm lại đang bệnh già, đang ho sù sù. Dì nói khi nào dì đỡ một chút thì dì sẽ lên coi nhưng dì khuyên nên gửi con nó vào cô nhi viện hay vào chùa nhờ ai nuôi hộ bởi con Lượm không có khả năng nuôi con mà cũng không ai có thể cưu mang nó. Tôi nghĩ lời dì Tâm là hợp lý nhưng không biết có hợp tình không. Hơn nữa, cũng đâu dễ mà bắt mẹ con của nó xa nhau. Thằng nhỏ thì không biết gì nhưng con Lượm chưa chắc đã chịu giao con.

Chuyện của con Lượm xảy ra vào ngay thời điểm thi tú tài. Tôi phải đi gác thi, chấm bài và thành thật mà nói, tôi cũng chỉ thỉnh thoảng có nhớ tới mẹ con nó, lòng còn bao nhiêu vướng bận khác.

Một hôm tôi đi làm về, đi ngang qua ngõ cũ thì thấy con Lượm cũng đang ngồi chỗ cũ, tay đang ôm một con chó mới vừa mở mắt…  cho bú.
-       Bú đi, bú đi con há. Không bú chết đó. Bú đi bú đi há.
Hai bầu vú của con Lượm căng tròn, sữa một bên chảy ròng ròng. Một bên thì con chó nhỏ xíu nằm gọn trong lòng bàn tay của con Lượm say sưa nút chùn chụt. Tôi đứng lặng người nhìn nó. Lần đâu tiên tôi thấy ngừơi cho chó bú với một tình yêu thiết tha của một bà mẹ đang say đắm đứa con nhỏ của mình. Nhìn cảnh này tôi đoán được đôi điều, một là thằng bé đã chết, hay là ai đó đã sắp xếp cho con nó đi.Tôi hỏi :
-       Lượm cho con bú hả?
-       Há há, con cho nó bú đó, không bú là nó chết.

Thấy không thể nói năng gì với nó, tôi nhủ thầm hôm nào gặp dì Tâm hay Phượng sẽ hỏi thăm.


Rồi một hôm có chuyện lên bệnh viện, tôi gặp Phượng, bèn hỏi :
-       Này nhỏ, bộ thằng con trai bị bệnh của con Lượm khùng không cứu đựơc sao mà ta thấy nó cho con chó con bú vậy?
-       Gì, bộ bà thấy nó cho con chó bú hả? Phượng vừa hỏi vừa trố mắt, vẻ mặt đầy hứng thú.
-       Sao, bộ nhỏ bày ra trò đó hả?
-       Ừa, thì thấy nó khùng quá làm sao nuôi được thằng nhỏ nên khi con nó khá hơn một chút, tập thể ở đây quyết định gửi con nó qua bộ phận những đứa trẻ bị mẹ bỏ sau khi sinh, để  ai có nhu cầu xin con nuôi thì cho đi. Chỉ một ngày sau là có người ẳm đi liền. May là người ta không biết thằng nhỏ có mẹ khùng, nếu không chưa chắc…
-       Nó để yên cho các vị cho con nó đi à?
-       Đâu dễ. Cho lén đó chứ, khi nó tìm không thấy con thì nó gào khóc thảm thiết, gặp ai áo trắng cũng níu lại đòi con, gặp con ai cũng giành lấy, hai bảo vệ phải trói lại đẩy ra khỏi bệnh viện mà còn chưa yên với nó nữa đó.
-       Nên quý vị ở đây đem chó con thế chỗ con nó hả?
-       Thì cũng tình cờ có bà kia, nhà có con chó mẹ vừa đẻ xong năm con chó con. Đẻ khó thế nào mà mẹ chết. Lũ con không sữa bú, bà bèn nhờ con Lượm cho chó con bú dùm.
-       Nó chịu sao?
-       Lúc đầu nó không chịu. Sao mọi người xúm lại dỗ, nói là con nó bị bệnh, uống thuốc xong bây giờ hết bệnh nhưng thành chó con rồi. Vậy là nó mừng quá, ẳm lên hun hít, nựng nịu cho bú liền. Mà cũng nhờ vậy, nó không la khóc đòi con của mình nữa
-       Nhỏ nói một bầy chó con, sao ta thấy nó chỉ cho một con bú thôi.
-       Ai mà hiểu được con khùng này. Lúc đầu nó cho năm con bú, rồi sao nó chỉ ẳm đi có một con nhưng lâu lâu sữa căng cứng quá nó thì cũng cho mấy con kia bú ké. Thương thì nó chỉ thương có con chó vá đó thôi.
-       Vậy nó thành mẹ chó rồi.
-       Thì vậy. Nhờ cho chó bú mà nó cũng được ăn phần cơm của mẹ chó. Cũng còn tốt hơn giựt đồ người ta ăn bị đánh bể đầu, sứt trán.

Vậy là đã rõ. Thật là xót xa cho bà mẹ điên. Con của con Lượm cuối cùng đã bị cho đi dù bà mẹ vẫn còn thiết tha ẵm bồng. Con bị cho đi mà không ai cần phải hỏi ý kiến của người  mẹ đẻ nó. Để bù đắp mất mát đó, con Lượm được làm mẹ một bầy chó con. Chó là loài vật trung thành, chắc đến chết, lũ chó cũng sẽ không bao giờ quên hơi mà rời xa hay chê bai bà mẹ điên của chúng.


Có một thời gian tôi  không thấy mẹ người con chó luẩn quẩn chỗ cũ. Tôi bực mình với bản thân. Tự thấy như mình có cảm giác nhẹ cả người, giống như thoát khỏi một gánh nặng không ai buộc tôi phải gánh. Thú thực, trong lòng tôi cứ luôn giằng xé, lờ nó luôn thì lòng không yên ổn, thấy mình ích kỷ nhẫn tâm, vướng vô nó thì cũng chỉ ở mức độ chiếu lệ để tự lừa dối bản thân là mình chưa đến đỗi nào, chứ cho nó thêm chút thời gian, tiền bạc, công sức thì lòng còn rất ngại ngần. Con Lượm biến mất chỉ để lại tôi một chút bâng khuâng, ít hơn cảm giác nhẹ lòng.

Rồi một hôm tôi vào uỷ lạo tại bệnh viện tâm thần Biên hoà, khi gặp gỡ những người điên không có thân nhân viếng thăm và những người bệnh ít có  khả năng hồi phục. Tôi lại thấy con Lượm, trần truồng, dơ dáy, một chân bị xích  ở một góc cột. Tôi hỏi quản lý ở đó:
-       Sao cô kia bị xích lại vậy?
-       Ôi, cái con khùng đó dữ thầy chạy cô ơi.
-       Nó dữ như thế nào vậy cô?
-       Gặp ai nó cũng cắn xé. Khi trời nắng lên nó la hét không chịu nổi. Có khi tụi con phải xịt nước nó mới chịu ngồi yên.
-       Nó vô đây lâu chưa vậy cô?.
-       Chắc chừng khoảng vài năm gì đó. Nghe nói nó nuôi một con chó con. Nó với con chó đi ăn trộm đồ ăn của người ta . Chịu hết nổi người ta kêu xe bắt chó tới bắt mất con chó của nó, vậy là nó nổi điên, cởi hết quần áo chạy trần truồng ngoài đường, gặp ai cũng đánh, cũng cấu xé nên công an phải tới hốt nó đem vô đây đó chứ.
-       Vậy hỏng chừng mình cho nó một con chó con khác thì nó sẽ bình tâm lại chăng?
-       Sao được cô. Ở đây có nội quy ở đây, đâu cho nuôi súc vật. Cứt đái ai dọn. Lông chó đờm vãi ai hốt. Ở đây còn hơn một ngàn bệnh nhân, đâu phải chỉ có một mình nó.
-       Tui tới gần nó được không?
-       Không nên đâu. Nó là bệnh nhân nguy hiểm đó. Muốn nói chuyện thì cô phải đứng xa hơn một thước. Mà này, cô không được chụp hình đưa lên báo nhá. Chụp hình bệnh nhân bị xiềng là nhạy cảm lắm đó. Ban Giám đốc bệnh viện không cho đâu.

Rời cô quản lý tôi tới thăm con Lượm. Tôi kêu :
-       Lượm, Lượm, nhớ cô Lam không?
Nó chẳng thèm quay lại nhìn tôi, chẳng biết nó có nghe không. Rồi bất ngờ, nó xoay người lại, vung thẳng cái chân có sợi xích đá tôi với tất cả lòng căm thù.
-       Trả con, trả con đi. Trả con, trả con.

Hình như nó nhớ tôi, người đã ẳm con nó vào bệnh viện để rồi sau đó mẹ con nó chia xa vĩnh viễn.

Trưa hôm đó sau buổi uỷ lạo về, tôi mang theo tiếng kêu thét của con Lượm, mang theo nỗi lòng không giải toả được. Có ai đó nói dùm tôi là tôi đã hành động đúng hay sai với mẹ con của nó không?

Ngày 8/9/07
Last Edited 27/6/11