Showing posts with label VIÊT NGẮN. Show all posts
Showing posts with label VIÊT NGẮN. Show all posts

Friday, May 17, 2013

TỘI VÔ TÌNH

-->
Tội vô tình!
Cuối cùng sáng nay bọn mình cũng thấy được “ nó”.  Thấy nó nằm im lẫn trong cát đá bên đường mình sợ các bạn chạy bộ vô tình dẫm phải, nhất là các bạn mặc short, khi đó không biết ai gây nguy hiểm cho ai hơn. Mình bàn với Minh là sua cho nó chạy ra khỏi lối đi. Hai đứa đứng xa xa vỗ tay, suỵt suỵt đủ kiểu mà nó vẫn nằm im thin thít. Cố rướn mắt nhìn xem nó có bị một chiếc xe đạp nào cán phải và đã chết  queo rồi không nhưng  tìm mãi cũng không thấy bất cứ một thương tích nào trên người nó. Hai đứa lại cố tìm một cái que nào dài dài để đánh động nó từ xa nhưng chung quanh chỉ có cát đá và cây bụi, cuối cùng hai đứa bèn lượm mỗi người một cục đá để chọi cho nó bỏ đi. Không biết mình nhắm thế nào mà cục đá trúng ngay cổ nó và nó hơi nhúc nhích chút rồi lại nằm im. Minh nói như trách :  “Em nhắm nghề quá!”. Không biết viên đá chọi trúng ngay hiểm huyệt có làm nó mất mạng không mà sau đó hai đứa làm đủ mọi cách nó vẫn không động đây.


 Rổi Minh phát hiện ra một cái da rắn dài nằm cách “nó” chừng vài thước. Vậy đích thực là chú rắn này vừa mới lột da. Người ta nói rắn lột da sống đời nhưng nó vừa lột da đã bị mình cho một cục đá ngay cổ..
Chờ hoài mà chú rắn vẫn nằm im thin thít, nắng lên rồi nên hai đứa quyết định ra về dù lòng mình vẫn chưa yên cho sự an toàn của nó và của các bạn hiking khác.
Nguyên ngày hôm đó mình vẫn nhớ tới cục đá trúng đích của mình. Mình nhớ tới lời dặn dò treo trước cổng công viên là mùa này dân hiking nên cảnh giác rắn chuông ( rattle snake). Lời cảnh báo khuyên dân hiking đừng đi ra khỏi trail để tránh dẫm phải rắn mà nguy hiểm . Lời dặn dò cũng nhắc nhở là rắn sẽ không  tấn công người nếu không bị đánh động và cảm thấy bị đe doạ. Và mình cũng biết là  nọc độc của rắn có thể được bào chế chữa nhiều chứng bệnh nan y. Đọc thì nhiều, sợ hãi trong lòng cũng có nhưng dân hiking ít ai có dịp thấy bất cứ con rắn lớn nhỏ nào xuất hiện để khoe nhau. Còn mình thì sao, mình có duyên gặp nó trong khi nó hoạn nạn, mình muốn giúp nó mà thành ra hại nó  Lại nhớ tới cuộc sống hiện tại, nhớ tới những cái vô tình tốt đẹp làm khổ nhau. Một ông bố ra sức trồng trọt vườn rau cho con, nghĩ là mình đã ra công sức giúp con nhưng ông không biết là con không thích ăn những thứ ông hay trồng, nó muốn có một vườn hoa. Một bà mẹ  thức khuya dậy sớm ra sức nấu nướng cho con, bà đâu biết con nó không thích những món ăn quê hương đậm mùi làm hôi nhà cửa của nó và nó thích tự nấu nướng cho vừa ý mình… Công của ông bố bà mẹ thành công dã tràng, ông bà thì mệt, con thì bực…Có những cái tốt vô tình vô tội vừa đáng yêu vừa đáng tội vậy đó!
Thousand Oaks , May 04, 13

Wednesday, May 1, 2013

NGÀY ĐẦU TIÊN GẤU ĐI HỌC

KHI THƯƠNG!
Hôm trước khi đi hiking, bọn tôi gặp một người bạn đi ngược chiều có dẫn theo hai con chó. Một con thì tung tăng tự do trên thảo nguyên, còn một con thì bị cột cổ dẫn theo.


Thấy lạ nên sau khi chào hỏi nhau Miên hỏi:
- Sao bà cho một con tự do còn một con thì  bị xiềng xích  vậy?
Trước khi trả lời Miên,bà chủ của hai con chó khum người xuống âu yếm vuốt đầu con chó bị   cột  nói:
- Vì cô nàng này là một cô gái xinh đẹp hư hỏng ( Because she’s a pretty naughty girl).
Tôi hiểu ý bà là cô nàng chó xinh đẹp này có thể gây nguy hiểm cho người đi đường. Nhưng nội dung  câu nói của bà không quan trọng bằng thanh âm của giọng nói và cái vuốt đầu rất mực âu yếm khi bà kéo dài chữ HƯ đầy yêu thương. 

Nghe cái giọng điệu đó,tôi hiểu là dù nó hư thế mấy đi nữa bà cũng yêu thương và chấp nhận 
nó.  Vẫy tay chào nhau chúc nhau một ngày lành rồi chúng tôi mỗi người đi theo một ngả. Tôi mang theo hình ảnh của người đàn bà và hai con chó. Lòng thầm nghĩ đúng là  khi thương thì  THƯƠNG  CẢ ĐƯỜNG ĐI.


Chiều nay Thiện đi làm về sớm, cả nhà rủ nhau đưa Dylan đi dạo xóm. Đầu xóm có một nhà nuôi mấy con dê làm kiểng, bọn tôi dừng bên bờ dậu cho Dylan xem dê. Mấy con dê thấy có người đứng bên bờ rào thỉ kéo nhau chạy tới chạy lui, mồm kêu la inh ỏi. Dylan thấy con vật lạ nhưng chắc không ý thức được sự khác biệt giữa loài người và  loài vật nên cháu cứ trố mắt nhìn rồi chỉ trỏ và nói với thú bằng ngôn ngữ của một đứa trẻ đang bập bẹ. Đột nhiên có một phụ nữ lái chiếc chiếc xe bán tải đậu lại sau lưng bọn tôi, người phụ nữ nói :
- Các bạn nói chuyện với tụi nó đi. Tụi nó nhiều chuyện lắm đó.
Thì  ra là bà chủ của mấy chú dê. Cả nhà quay lại chào bà. Bà cao giọng gọi :
- Missy, Molly, Belly...


Nghe tiếng chủ gọi mấy con dê chạy ào hết ra kêu be he be he. Bọn tội chỉ nghe  chúng nó kêu tiếng của mấy con
 dê thôi nhưng người phụ nữ trên chiếc xe bán tải lại hào hứng khoe :
- Thấy chưa, nó nhận ra giọng của  MẸ  nó đang nói chuyện đấy (See,they regconize their mother's voice)
Mình mĩm cười nhớ lại một người bạn ở Việt nam, bạn mình cũng hay xưng ” mẹ" với chú chó nhỏ. Mỗi lần nghe như thế mình thấy có cái gì không ổn dù trường hợp xưng mẹ với chó cũng bình 
thường thôi. Còn xưng mẹ với dê thì mình mới nghe lần đầu. Lòng có chút xúc động, đúng là khi yêu thương thì không còn ranh  giữa muôn loài huống chi là giữa các giống nòi. Có lẽ mình sẽ tập mở rộng trái tim yêu thương ra với các bạn khác màu da..
Văn Mỹ Lan

Wednesday, March 21, 2012

BẠN MUỐN CHẾT RA SAO?


BẠN MUỐN CHẾT RA SAO?
 Một buổi sáng khi trời còn mù mù cả khu phố, tôi ngồi trước hiên nhà mang giày chuẩn bị chạy bộ thì má chồng tôi đến ngồi bên, giọng bà trịnh trọng nhưng rất hưng phấn:
-         -Lan, má tính lúc chết thì hiến xác cho trường Đại học Y dược.
Tự nhiên tôi đâm ra nghi ngờ tai nghe của mình, không tin những điều bà cụ vừa nói. Tôi định thần nhìn bà để chắc là mình hiểu được những điều bà vừa truyền đạt. Tôi hỏi lại:
-       -  Má hiến xác ?
-       Ừa, má tính rồi. Bây giờ mà chôn cất thì chẳng chỗ nào được nằm cho yên thân. Có thiêu rồi gửi tro cốt vào chùa thì có ngày nó cũng  bị quăng lăn lóc ở một xó nào đó. Mỗi năm thêm vài ba hủ, chỗ đâu mà để cho hết. Người quen trong chùa chết hết thì cũng không ai thèm trân trọng chút tro cốt  của mình nữa .
-       Nhưng má suy nghĩ kỹ chưa?
-       Kỹ rồi. Mai má đi Đại học Y dược đăng ký hiến xác. Còn Lan ,nữa khi chết rồi Lan thích sao?
-       Con chưa nghĩ tới
Vừa trả lời bà nói tôi vừa tiếp tục mang giày và đứng dậy đi. Gần một tiếng đồng hồ đi bộ loanh quoanh trong khu phố tôi cứ nghe văng vẳng tiếng của bà cụ” Má muốn hiến xác!” và tôi thấy đôi mắt chăm chăm của bà nhìn tôi, chờ tôi hưởng ứng, mở lời khen tặng bà mỗi khi bà có một quyết định hay một hành động nào táo bạo.
Má chồng tôi năm nay đã hơn tám mươi nhưng bà có sức  khỏe của một người năm mươi khỏe mạnh. Người bà roi roi nhưng bà không hay ốm vặt. Bà ăn khỏe và thường kết thúc bữa ăn bằng một câu nói nuối tiếc :
http;//facebook.com
-       Cái miệng còn muốn ăn nữa mà cái bụng đã căng cứng rồi.
Mỗi ngày tôi nhìn bà ăn mà phát thèm. Sợ mập, sợ bệnh, vợ chồng tôi nhịn đủ thứ: nhịn cơm vì có nhiều tinh bột, sợ mập. Nhịn bánh ngọt vì sợ tiểu đường. Nhịn mở vì sợ cholesterol… Vậy mà trọng lượng vẫn vượt chuẩn cho phép và khi đi khám định kỳ thì huyết áp vẫn cao, mở máu vẫn có chút vấn đề. Còn bà chỉ thích ăn cơm, thích chè thật ngọt, mở ăn từng cục thật to nhưng khi đi khám tổng quát, bác sĩ chỉ lắc đầu, hít hà nói:
-       Sức khỏe của bác còn tốt hơn cháu nữa.
Ăn đã ngon, bà ngủ còn ngon hơn. Mỗi khi đi khuya về, dù bà thủ đủ công cụ chống trộm trên đầu giường, chó sủa um sùm, cửa cuốn kêu rầm rầm, sáng mai gặp lại bà sẽ  hỏi:
-       Hồi tối mấy đứa về mấy giờ vậy?
Và sau khi bọn tôi trả lời bà, câu kết của bà bao giờ cũng là:
-       Vậy mà má có hay gì đâu.
Sức khỏe bà tốt, tinh thần bà còn tốt hơn. Tôi vẫn thích thú câu chuyện bà lừa những người trong khu phố khi họ đi ngang nhà, tò mò nhìn lên khi thấy một bà lão tóc trắng tập đàn. Thấy có người nhìn, bà để máy đệm đàn, còn mình thì giả bộ nhún nhảy như đang say sưa thả hồn trên bàn phím.  Cái láu lĩnh của bà làm tôi thấy gần gũi bà hơn.



Bữa nay tôi tách ra đi một mình trên con đường khác, không đi chung nhóm với các bạn vì tôi muốn được yên tĩnh suy nghĩ. Vợ chồng tôi đã mua năm miếng đất để xây bốn cái kim tĩnh ở một nghĩa trang của chùa Vĩnh Nghiêm cho cha mẹ hai bên. Nghĩa trang này nằm ở quận 12, một khu nghĩa trang thật đẹp, yên tĩnh và luôn sạch đẹp. Mỗi lần đi đưa đám ai ở khu đó ông bà đều đưa người quen tới “ nhà mình” để  khoe , vậy mà hôm nay tự nhiên bà lại có một quyết định khác… Tôi lại nhớ trước ngày ba chồng tôi chết, ông cũng đòi về quê, không màng tới cái nhà tương lai trong khu phố sang trọng mà bọn tôi đã chuẩn bị cho. Hình như lúc về với hư không, người ta thấy những cái mang nặng  hình thức hay có ý nghĩa vật chất đều trở thành hư ảo.
Vừa đi tôi vừa nghĩ tới câu  hỏi của bà : “  Nữa khi chết, Lan thích sao?”
Thú thật tôi không hay nghĩ đến việc khi mình chết sẽ ra sao. Nhớ trong giấy phép lái xe của hai con tôi đều ghi hiến hết nội tạng cho người sống. Nhưng tôi biết tuổi của mình nội tạng không còn hữu dụng cho người sống nữa. Không còn cơ hội  khi phải bất ngờ ra đi thì một phần thân thể của mình vẫn còn đi lại trên một cơ thể sống nào đó. Vậy khi chết mình muốn gì? Con gái tôi cứ nói tới một công nghệ nung đốt nào đó để khi chết, xương cốt mình có thể biến thành một loại đá quí nào đó như hồng ngọc, sapphire, thâm chí trở là kim cương? Nhưng mà như thế để làm gì? Có hay ho gì để trở thành một loại vật chất bất biến không siêu thoát .
Tôi miên man suy nghĩ khi đi bộ bốn vòng quanh khu phố cho một giờ tập thể dục buổi sáng và trong tôi hiện lên dãy núi đá Grand Canyon mấy tỉ năm tuổi hay là những đại dương mênh mông sóng vỗ . Vậy là tôi biết khi chết, tôi muốn gì rồi. Còn các bạn thì sao?
Ngày 21/3/2012