Friday, May 17, 2013

TỘI VÔ TÌNH

-->
Tội vô tình!
Cuối cùng sáng nay bọn mình cũng thấy được “ nó”.  Thấy nó nằm im lẫn trong cát đá bên đường mình sợ các bạn chạy bộ vô tình dẫm phải, nhất là các bạn mặc short, khi đó không biết ai gây nguy hiểm cho ai hơn. Mình bàn với Minh là sua cho nó chạy ra khỏi lối đi. Hai đứa đứng xa xa vỗ tay, suỵt suỵt đủ kiểu mà nó vẫn nằm im thin thít. Cố rướn mắt nhìn xem nó có bị một chiếc xe đạp nào cán phải và đã chết  queo rồi không nhưng  tìm mãi cũng không thấy bất cứ một thương tích nào trên người nó. Hai đứa lại cố tìm một cái que nào dài dài để đánh động nó từ xa nhưng chung quanh chỉ có cát đá và cây bụi, cuối cùng hai đứa bèn lượm mỗi người một cục đá để chọi cho nó bỏ đi. Không biết mình nhắm thế nào mà cục đá trúng ngay cổ nó và nó hơi nhúc nhích chút rồi lại nằm im. Minh nói như trách :  “Em nhắm nghề quá!”. Không biết viên đá chọi trúng ngay hiểm huyệt có làm nó mất mạng không mà sau đó hai đứa làm đủ mọi cách nó vẫn không động đây.


 Rổi Minh phát hiện ra một cái da rắn dài nằm cách “nó” chừng vài thước. Vậy đích thực là chú rắn này vừa mới lột da. Người ta nói rắn lột da sống đời nhưng nó vừa lột da đã bị mình cho một cục đá ngay cổ..
Chờ hoài mà chú rắn vẫn nằm im thin thít, nắng lên rồi nên hai đứa quyết định ra về dù lòng mình vẫn chưa yên cho sự an toàn của nó và của các bạn hiking khác.
Nguyên ngày hôm đó mình vẫn nhớ tới cục đá trúng đích của mình. Mình nhớ tới lời dặn dò treo trước cổng công viên là mùa này dân hiking nên cảnh giác rắn chuông ( rattle snake). Lời cảnh báo khuyên dân hiking đừng đi ra khỏi trail để tránh dẫm phải rắn mà nguy hiểm . Lời dặn dò cũng nhắc nhở là rắn sẽ không  tấn công người nếu không bị đánh động và cảm thấy bị đe doạ. Và mình cũng biết là  nọc độc của rắn có thể được bào chế chữa nhiều chứng bệnh nan y. Đọc thì nhiều, sợ hãi trong lòng cũng có nhưng dân hiking ít ai có dịp thấy bất cứ con rắn lớn nhỏ nào xuất hiện để khoe nhau. Còn mình thì sao, mình có duyên gặp nó trong khi nó hoạn nạn, mình muốn giúp nó mà thành ra hại nó  Lại nhớ tới cuộc sống hiện tại, nhớ tới những cái vô tình tốt đẹp làm khổ nhau. Một ông bố ra sức trồng trọt vườn rau cho con, nghĩ là mình đã ra công sức giúp con nhưng ông không biết là con không thích ăn những thứ ông hay trồng, nó muốn có một vườn hoa. Một bà mẹ  thức khuya dậy sớm ra sức nấu nướng cho con, bà đâu biết con nó không thích những món ăn quê hương đậm mùi làm hôi nhà cửa của nó và nó thích tự nấu nướng cho vừa ý mình… Công của ông bố bà mẹ thành công dã tràng, ông bà thì mệt, con thì bực…Có những cái tốt vô tình vô tội vừa đáng yêu vừa đáng tội vậy đó!
Thousand Oaks , May 04, 13

Wednesday, May 1, 2013

NGÀY ĐẦU TIÊN GẤU ĐI HỌC

KHI THƯƠNG!
Hôm trước khi đi hiking, bọn tôi gặp một người bạn đi ngược chiều có dẫn theo hai con chó. Một con thì tung tăng tự do trên thảo nguyên, còn một con thì bị cột cổ dẫn theo.


Thấy lạ nên sau khi chào hỏi nhau Miên hỏi:
- Sao bà cho một con tự do còn một con thì  bị xiềng xích  vậy?
Trước khi trả lời Miên,bà chủ của hai con chó khum người xuống âu yếm vuốt đầu con chó bị   cột  nói:
- Vì cô nàng này là một cô gái xinh đẹp hư hỏng ( Because she’s a pretty naughty girl).
Tôi hiểu ý bà là cô nàng chó xinh đẹp này có thể gây nguy hiểm cho người đi đường. Nhưng nội dung  câu nói của bà không quan trọng bằng thanh âm của giọng nói và cái vuốt đầu rất mực âu yếm khi bà kéo dài chữ HƯ đầy yêu thương. 

Nghe cái giọng điệu đó,tôi hiểu là dù nó hư thế mấy đi nữa bà cũng yêu thương và chấp nhận 
nó.  Vẫy tay chào nhau chúc nhau một ngày lành rồi chúng tôi mỗi người đi theo một ngả. Tôi mang theo hình ảnh của người đàn bà và hai con chó. Lòng thầm nghĩ đúng là  khi thương thì  THƯƠNG  CẢ ĐƯỜNG ĐI.


Chiều nay Thiện đi làm về sớm, cả nhà rủ nhau đưa Dylan đi dạo xóm. Đầu xóm có một nhà nuôi mấy con dê làm kiểng, bọn tôi dừng bên bờ dậu cho Dylan xem dê. Mấy con dê thấy có người đứng bên bờ rào thỉ kéo nhau chạy tới chạy lui, mồm kêu la inh ỏi. Dylan thấy con vật lạ nhưng chắc không ý thức được sự khác biệt giữa loài người và  loài vật nên cháu cứ trố mắt nhìn rồi chỉ trỏ và nói với thú bằng ngôn ngữ của một đứa trẻ đang bập bẹ. Đột nhiên có một phụ nữ lái chiếc chiếc xe bán tải đậu lại sau lưng bọn tôi, người phụ nữ nói :
- Các bạn nói chuyện với tụi nó đi. Tụi nó nhiều chuyện lắm đó.
Thì  ra là bà chủ của mấy chú dê. Cả nhà quay lại chào bà. Bà cao giọng gọi :
- Missy, Molly, Belly...


Nghe tiếng chủ gọi mấy con dê chạy ào hết ra kêu be he be he. Bọn tội chỉ nghe  chúng nó kêu tiếng của mấy con
 dê thôi nhưng người phụ nữ trên chiếc xe bán tải lại hào hứng khoe :
- Thấy chưa, nó nhận ra giọng của  MẸ  nó đang nói chuyện đấy (See,they regconize their mother's voice)
Mình mĩm cười nhớ lại một người bạn ở Việt nam, bạn mình cũng hay xưng ” mẹ" với chú chó nhỏ. Mỗi lần nghe như thế mình thấy có cái gì không ổn dù trường hợp xưng mẹ với chó cũng bình 
thường thôi. Còn xưng mẹ với dê thì mình mới nghe lần đầu. Lòng có chút xúc động, đúng là khi yêu thương thì không còn ranh  giữa muôn loài huống chi là giữa các giống nòi. Có lẽ mình sẽ tập mở rộng trái tim yêu thương ra với các bạn khác màu da..
Văn Mỹ Lan

Monday, March 25, 2013

BẠN ĐỒNG ĐẠO

-->
BẠN ĐỒNG ĐẠO
 Câu nói đầu tiên với một nụ cười trong ngày của anh  là :
-       Em có bạn đồng đạo rồi đó?
Không trả lời, mình nhướng mắt nhìn anh chờ giải thích. Anh mĩm cười tiếp :
-       Giang tuyên bố đi tu.
-       Là sao?
-       Thì vô Facebook coi đi.


Mình lại hát  điệp khúc là tại sao thông tin gì của bạn bè mình cũng không có được ngay mà phải chờ anh thông báo, nhớ lần trước con chó cưng của bạn chêt, bạn đau khổ thê thảm vậy mà mình cũng phải chờ chồng thông báo mới được biết …Wow chắc phải set up lại cái nhà FB của mình mới được.
Vào FB : Ừa, chỉ mới một ngày nghe Phật pháp mà bạn giác ngộ được cái ảo ảnh phù du của danh lợi rồi sao? Chỉ mới một ngày về bên một vị ni sư hiền từ mà bạn đã tỉnh ngộ rồi sao? Mừng cho bạn có ngộ tính cao và mong là Phật pháp (PP)sẽ có mặt thường trực bên bạn để giúp bạn an vui, nếu lâu lâu bạn để PP rong chơi sa đà thì nhớ lôi nó về là được.
Ừa thì mình có thêm bạn rồi chứ không phải có thể mất  bạn như trong lòng vẫn thoáng lo. Có lẽ đây là một trong những tin vui lớn từ quê nhà bay sang. Nhớ con gái cứ áy náy chuyện mình chưa chủ động có nhiều bè bạn như tính mình vốn có xưa nay, mình đã trả lời con: “ Bây giờ mẹ thích bạn đồng đạo hơn… Tâm trí mẹ đã hướng về một nẻo, chỉ sợ bản thân mình không còn tìm thấy nhiều cái chung với  bạn bè ngoài đời nữa”.
Duyên trời đưa đẩy, Kim Quy, một đứa bạn bận rộn ngất trời của mình khoe nó nghe pháp mỗi tối và nó cảm thấy tâm hồn bình yên đi vào giấc ngủ mỗi đêm. Mình thì rất ít khi nghe pháp và những lần đã nghe qua cũng không thấy nhập tâm nhiều nhưng lời giới thiệu nhiệt tình của Quy làm mình suy nghĩ. Quy không phải là đứa dễ nghe những điều vớ vẫn, vậy mà nó nhắc nhở mình đến hai lần: “Mầy nghe Thầy Thích Phước Tiến đi, thầy nói những điều rất gần gũi rất dễ nghe!”
Dạo này mình hay nghe đức Dalai Lama giảng rồi lại coi gần một chục cuộn phim về con đường giác ngộ của Đức Phật, thấy bản thân ngộ ra nhiều điều, thấy tâm trí thảnh thơi vô cùng, thấy cõi lòng như mở ra với chính mình, với người thân yêu và với cuộc đời chung quanh nên khi nghe Quy nhắc lần hai là mình lao vào nghe ngay. Nghe gần mười bài pháp của thầy Thích Phước Tiến, mình bò qua nghe nguyên cuốn “ Sống thiền” của thầy Viên Minh và nhờ duyên trời đưa đẩy, mình lần mò qua nghe thầy  THÍCH PHÁP HOÀ.
 Ôi trời, đây là người mình đã âm thầm khao khát đi tìm hơn mười năm nay, từ khi lòng có ý hướng đi vào đường tu. Thầy trẻ thế, sinh năm 1974 vậy mà thầy thông tuệ, tài năng. Thầy nói năng nhẹ nhàng, ví von gần gũi hóm hỉnh. Nghe thầy giảng mà mình cười còn nhiều hơn xem hài kịch. Thầy giảng và thầy ca, ca vọng cổ rồi hát nhạc Trịnh, nhạc Sến, nhạc bác học và thầy dẫn thơ, từ Nguyễn Bính sang thơ Nguyễn Du và cả đồng dao…. Nhưng tất cả những bài mình nghe từ thầy là những bài giảng cho những người muốn tu thiền, bạn mình Lê Anh lại hay tụng Kinh Dược Sư…có lẽ mình sẽ nghe thật nhiều những bài  giảng về Thiền tông, Tịnh độ tông, Mật tông và cả Kinh Dược sư nữa để chọn lại cho mình một con đường đi dù biết rằng để đi tới nước Phật thì đường nào rồi cũng tới,miễn là đừng rẽ nhánh sang hẳn một hướng khác mà đi.
Ôi mình lan man gì đây, hưng phấn muốn gửi gấm cho bạn đôi điều chăng? Có thể! Thôi cố lên bạn nhá, mình lại gần nhau rồi đấy, trên đường tu tập của bạn sẽ có nhiều bè bạn nữa thôi. Cầu cho bạn được thân tâm an lạc.
T.O 25 March, 13

Friday, March 15, 2013


Hình ảnhMÌNH CÁM ƠN NHAU!
Sáng nay khi cho thằng cháu nhỏ bú, mình cảm hứng ngân nga bao nhiêu là bài hát: Ngậm ngùi, Đưa em tìm động hoa vàng, Niệm khúc cuối…Bình thường với cái họng bị viêm quanh năm mình đành chẳng dám hát ca, chưa kể là mình biết mình hát dở nên chẳng dám hé môi khi “tỉnh táo” ở chỗ đông người. Hôm nay nhà chỉ có cháu với bà thôi, cháu chưa biết nói để phê bình hay yêu cầu bà “ do me a favor” là đừng hát nữa, cháu chỉ biết giương mắt nhìn và lắng tai nghe hết sức thích thú, vậy là mình tha hồ thả hồn vào nhạc với một khán giả nhí chắc còn lâu lắm mới biết chê khen. Lại nhớ khi cho cháu ăn mình lại được múa hát. Múa thật sự và hát thật sự những bài hát xa xưa tự thưở nảo thưở nao. Mình có cớ để múa hát như trẻ thơ mà không ngại ngùng gì. Mình cũng vin vào thằng bé mà chơi những trò chơi đu bay nhào lộn với nó. Nó thích thú mà cười hăng hắc, mình cũng bất ngờ nghe tiếng cười dòn tan của mình vang lên cùng nó. Nó đòi chơi hoài dù mình thấm mệt nhưng thèm nghe nó cười quá lại cố chơi tiếp. Nó đâu biết khi đưa nó lên trời là mình đã tập cho đôi chân được khoẻ mạnh dẽo dai, khi cười cùng nó là mình đã trở lại tuổi thơ, quên đi trên đầu đã lốm đốm nhiều sợi tóc trắng. Vậy là mình cám ơn nhau cháu nhé.

Thursday, March 14, 2013

CHO


CHO !
Một hôm theo chàng đi chụp mai trắng, chợt thấy những trái chanh vàng tươi đặt dài dọc trên bờ tường nhà ai. Bên cạnh những trái chanh còn có những bọc đựng đầy chanh. Ngẫm nghĩ một hồi mình mới hiểu là nhà người này có quá nhiều trái chanh chín nhưng không dùng hết nên họ hái bỏ đó để ai đi đường thấy cần thì cứ lấy. Chợt nhớ tới cây quít nhà mình trái chi chít trĩu cành, đỏ cây mà không được ai đụng tới, những trái quít như cố hực hở hơn để mời gọi mà vẫn bị hững hờ như những cung nữ bị bỏ quên.Về nhà mình nhờ anh chị xui phụ một tay cắt ngang những nhánh quít trên cao xuống cho dễ hái. 3 rổ quít to được bỏ vào bao. Ngày mai chị xui mình sẽ đem vào hãng mà tìm người ăn dùm...Chắc như vậy những trái quít cũng đỡ tủi thân hơn ( 23 Feb, 2013)
(4 ảnh)

Wednesday, October 17, 2012

KHÓC MUN

http://www.facebook.com/vanmylan
 
KHÓC MUN
Mới sáng sớm vừa tỉnh giấc đã nghe tin dữ. Nghĩ mà thương con Mun nhỏ đã lìa đời. Ta vẫn nhớ ngày nào Mun đi tìm chủ. Nghe cũng kỳ giống chó lại bỏ chủ cũ mà đi. Nhưng nghiệm lại chỉ vì Mun rất sáng, không “ NGU TRUNG” mà bám kẻ chẳng yêu quí mình. Rồi lại nhớ ngày nào Mun hung dữ. Nhỏ xíu con mà sủa tiếng ầm vang. Ai đến nhà cũng không qua anh Mun giữ cửa. Kẻ giàu sang Mun khép nép cho vào. Ai bần hàn Mun chảnh chẹ làm le. Chảnh như thế nên kẻ thương người ghét. Riêng ta thì ngưỡng mộ anh chó nhỏ có  bộ óc rõ to.
Rồi lại nhớ ngày Mun đi lang thang hoa bướm. Dù chơi hoang nhưng không quên trách nhiệm làm cha. Sáng nửa đêm Mun gặm tác phẩm  về nhà.  Mấy con chó nhỏ ôi thôi lủ khủ. Ta nhớ Mun đôi mắt to rất sáng. Đôi mắt van nài bà chủ nuôi giúp con thơ. Tiếc thay anh làm cha mà không qua cưới hỏi. Thế cho nên anh chẳng được gần con. Ta vẫn nhớ vẫn thương anh ngày đó. Ôi con chó nhỏ mà sao có trái tim của một con người.
Ta lại nhớ Mun tha đâu về một con mèo nhỏ. Chó với mèo mà Mun vẫn mở lượng từ bi. Bạn ta nói Mun ngày đêm canh giữ, bảo đảm cho chú mèo ướt được ấm áp an toàn. Trong lòng ta thương Mun thêm nhiều nữa. Vẫn ước ao có chú chó nhỏ hay lạ như Mun. Vậy mà sáng nay ta nghe tin dữ. Lòng bàng hoàng như đánh mất người thân. Thôi thì đến giờ Mun phải hoá kiếp rồi. Kiếp sau nữa cứ làm chú chó nhỏ , với yêu thương tràn ngập trái tim mình. Kiếp sau nữa Mun cứ làm chú chỏ nhỏ nhưng nhớ vào nhà chủ tốt như mẹ Giang nha Mun!
Vĩnh biệt Mun
Oct. 17, 2012
Văn Mỹ Lan

Friday, August 10, 2012

ĐẠI GIA BÊN ĐÓ, OSHIN BÊN NÀY

-->
ĐẠI GIA BÊN ĐÓ, OSHIN BÊN NÀY
Qua thăm con, nhà nó ở xa khu cộng đồng người Việt, sợ tôi khát bạn, các con tôi cứ an ủi:
-       Trời ơi mẹ của Anh Phương cứ đòi qua nhà mình gặp mẹ hoài, bà thèm nói tiếng Việt quá trời luôn.
Hôm gặp Phương Anh, bạn của Công, con rể tôi, cô nói:
-       Ít bữa nữa ba con qua, con đưa qua gặp hai bác nha. Mấy bữa nay mẹ con cứ đòi qua đây…
Hình như đám nhỏ ái ngại cho chuyện đám già ở xứ người mà lại ở ngay khu Mỹ trắng không có bạn nên tụi nó cứ gặp mặt người lớn là buông ra một câu hứa hẹn, tôi  dùng chữ “ hứa hẹn” là vì có khi nói hoài tụi nó vẫn không thu xếp được để đám già gặp nhau.  Phải dùng chữ “ thu xếp “ vì tụi nó sẽ có trăm lý do để cuối cùng không làm gì cả, khi thì do đi làm cả ngày trong tuần, cuối tuần lại chăm chút cái nhà đã bỏ phế cả tuần , rồi còn phải làm bổn phận với con cái, phải đưa bọn nó đi chơi hay phải ngồi chơi với  chúng nó để tạo sự gần gũi liên kết với gia đình. Nói chung hoạt động nào cũng phải ưu tiên hướng đến gia đình nhỏ của chúng và bổn phận của chúng với con cái , còn hoạt động hướng tới cha mẹ  thì thường phải xếp hàng chờ, cái hàng thường bị chen ngang bởi bao nhiêu cái đến bất ngờ không tên nên cái vui của cha mẹ cứ “ standby”.
Cuối cùng thì cũng có ngày Anh Phương đưa mẹ, chị Thanh Phương tới nhà con tôi chơi. Chị gặp tôi mừng như gặp cố tri dù đây là lần đầu chúng tôi gặp nhau. Chị nói huyên thuyên như sợ dừng lại là không được mở miệng nữa. Anh Phương lằng nhằng :
-       Mẹ nói nhiều quá.
Chị Thanh Phương xác nhận ngay :
- Mẹ vốn nói nhiều mà con.
“Mẹ vốn nói nhiều”, nghĩa là chị  vốn có nhu cầu nói, nhu cầu giao tiếp với xã hội  nhưng theo lời chị thì chị đã ngậm miệng lâu lắm rồi vì con gái lấy chồng Mỹ, chị thì chỉ dăm chữ tiếng Anh nên không trao đổi với con rể được, con gái thì bận túi bụi vì việc cơ quan, việc nhà, việc làm thêm nên trao đổi với chị, hầu như chỉ là những yêu cầu giúp đỡ, không phải là những phút trao đổi tâm tình mà chị thèm khát.
Tôi hỏi:
-       Chị có ý định ở đây không?
-       Mình có thẻ xanh rồi nhưng ở đây thì chắc 55% thôi. Ở đây hình như mình  không còn sống cho mình nữa.
-       Nghĩa là thương con thương cháu thì thương nhưng mình cũng còn thương thân chứ gì? Tôi như nói cho bản thân mình.
-       Chính xác là vậy đó. Mình đã một đời lo cho con rồi, giờ cũng muốn nghỉ ngơi. Như ông nhà tôi, ổng ngán qua đây lắm.
-       Sao vậy?
-       Thì chị nghĩ coi, bên ấy ổng nhà cao cửa rộng, cơm dâng nước hầu, qua đây ổng không quen tự phục vụ bản thân …
-       Mình cũng nên làm quen với chuyện tự phục vụ bản thân chứ. Bên này triệu phú đô la cũng phải tự lái xe, tự lo điểm tâm, không phải lệ thuộc người làm.
-       Thì cũng biết vậy nhưng nếu mình có điều kiện không mất thời gian cho mấy cái chuyện linh tinh như quét nhà giặt giũ, lau dọn để dành thời gian kiếm ra tiền nhiều hơn thì mình cũng đâu cần phải…
-       Ý chị nói là lao động của anh nhà cao cấp hơn nên anh cũng không cần làm quen với mấy cái chuyện lao động chân tay…
-       Thì vậy!
-       Vậy thì anh cứ mướn người giúp việc. Nếu thực sự là đại gia thì anh phải dám bỏ tiền ra mướn người giúp việc và anh sẽ có người hầu ngay…
-       Thì lấn cấn là ở chỗ đó. Bên đó mình dư tiền để thuê mướn vài người , qua đây thì một người cũng không dám thuê vì đại gia bên đó chưa chắc đã là đại gia bên này.
-       Vậy nếu muốn làm đại gia thì ở bên đó, qua đây chi?
-       Thì mỗi người cũng có cái khó riêng, hai đứa con đi học bên này rồi lấy vợ lấy chồng bên này hết.  Ở bên đó thì nhớ con thương cháu, qua đây thì thương thân …
-        Chị nói chữ  “ thương thân” nghe thảm quá?
-       Vậy chứ chị không thấy sao, qua bên này  với con mà cả ngày có gặp nó đâu. Nói là vì cháu thì đứa lớn đi học cả ngày, đứa nhỏ thì mình phải trông…
-       Thì qua đây anh chị cũng có đi đâu được, sẵn trông cháu luôn…
-       Thì cũng biết vậy nhưng suốt ngày cứ ở nhà với cái đứa con nít chưa biết nói, chưa biết chia sẻ lại không được tuỳ tiện nghỉ ngơi làm cho mình cảm thấy mệt mỏi. Dẫu gì thì mình cũng già, tính nghỉ hưu bây giờ lại có “ job” mới phải chuyên tâm hơn cái job kiếm tiền hồi nào nữa…
-       Nghe chị than mình cũng cám cảnh, mình cũng sắp có cháu…
-       Có đi rồi chị biết. Bỏ thì thương. Vương thì tội. Mà đàn bà mình lục thục chuyện bếp núc hay chăm cháu dù mệt cũng có cái vui, còn đàn ông có khi không biết làm gì mới khổ…
-       Khổ sao? Thì chị nói ảnh tìm việc mà làm như ông nhà tui lúc nào cũng làm không hết việc cho con. Khi nó sửa nhà thì phụ dọn dẹp, nhà cất xong thì phụ xây kho, lót gạch ngoài sân, trồng cỏ, chăm sóc sân vườn…
-       Là tại nhà con chị có sân vườn rộng để ông nhà chị cắt cỏ trồng rau, còn cái sân nhà con gái tui có tí tẹo mà nó cũng trồng cỏ mất rồi. Hơn nữa ông nhà tui cũng không khéo tay, cũng không có cái thú sân vườn. Ở Viêt nam ông có hội có bè, muốn tập họp nhắn mấy cái tin, nửa tiếng sau chiến hữu đủ mặt...
-       Nghe chị nói mình mới nhớ, mình có một chị bạn, có hai cô con gái đang theo học  Y- Nha bên này, chắc cũng còn lâu mới xong. Tụi nó lại có bạn trai cả rồi nên chắc học xong cũng lấy chồng ở lại đây. Chị ấy có điều kiện để qua đây ở lại nhưng chị nghiện Oshin nấu cơm rửa chén, giặt đồ với thêm mấy cái mục gội đầu, làm móng, massage ở Việt nam…
-       Ừa thì đã nói đại gia bên đó qua đây có khi hơi sốc. Bên đó xài thoải mái nhưng qua đây tiền của như teo tóp lại, xài cho cái mục gội đầu làm móng hơi phê, chưa kể là dịch vụ không vừa ý như ở bên nhà mà  tiền tip thôi cũng còn hơn tiền phải trả bên kia, lại còn cái khoản phải đi xa. Với lại  cuộc sống bên này  có nhiều cái khác, mình như biến mất trong cõi người ta, không ai dòm ngó hay cần biết mình là ai. Người ta thích gì mặc đó, mặc cho mình chứ không phải mặc để ai dòm ngó phê bình …
-       Còn như mình lúc ở Việtnam, ở nhà thì cơm dâng nước hầu tận răng, ra đường thì xe đón xe đưa nhưng mình thấy đời sống gia đình bên này hình như chặt chẻ hơn. Những ngày lễ phần lớn người ta về nhà. Mấy anh chồng xăng tay lên chia sẻ việc nhà với vợ. Người nấu cơm người rửa chén, người trông con người giặt đồ. Vợ cho con bú ban đêm thì ông chồng có nhiệm vụ vác con lên vai cho bé ợ, khỏi bị ộc sữa…Các ông không câu nệ, tị hiềm chuyện đàn bà đàn ông và không có thời gian lê la nhậu nhẹt, gái gú…
-       Nhưng bên này buồn quá, suốt ngày ở nhà không gặp ai, cứ  như bị giam lỏng nhất là mình không thể tự lái xe hay  tự đi đâu, mà xét cho cùng muốn đi cũng không biết đâu mà đi, nhất là ở cái khu tìm hoài không ra một cái đầu đen.
-       Nghe chị than mình cũng cám cảnh nhưng mỗi người một hoàn cảnh. Có khi cả đời chờ đến ngày nghỉ hưu để nghỉ ngơi thì giờ phải theo con, phụ con. Nghiệm lại những ngày còn đi làm lo cho con cũng không cực bằng bây giờ ở nhà lo cho cháu, mà có phải ai ép uổng gì mình được đâu. Chỉ tại mình không đủ mạnh dạn sống cho bản thân, cũng không đủ dứt khoát để hi sinh cho con cháu. Lấn cấn như vậy làm mình tự thấy khổ.
Nghe tôi nói vậy chị Thanh Phương thở dài, đánh sược một cái:
-       Thế nên ai hỏi tôi đã quyết sống bên này chưa tôi không thể trả lời ngay được. Chẳng lẽ về Việt nam sống một mình mà ở đây không có cái xã hội của mình, phải theo cái xã hội xa lạ của con thì thấy cái tuổi già của mình già thiệt, như sống để chờ chết.
-       Nghe chị nói mình hết sức thông cảm luôn. Có lẽ chị phải cố lái cho được xe, lâu lâu  hẹn hò đi đâu đó chơi với bạn bè. Làm quen với các mạng xã hội cũng đỡ lắm. Mỗi năm về Việt nam vài tháng để lên hương, nạp lại năng lượng rồi lại qua đây với con. Chứ hoàn cảnh như tụi mình thì tập khi làm chủ, khi làm tớ vậy. Đành làm đại gia bên đó Oshin bên này thôi.
-       Chắc đành phải chịu vậy thôi.
Hai bà bạn già cùng cười, chấp nhận phần đời đành phân đôi từng lúc từng khi vậy.
Thousand Oaks ,ngày 22/7/2012